Saturday, May 18th

Last update12:02:29 AM GMT

You are here:: Misc. Light Novel Translation - Kamisama no Memo-chou - Chương 2

Light Novel Translation - Kamisama no Memo-chou - Chương 2

Email In PDF.
( 1 Vote )

Xin chào mọi người. Hẳn mọi người cũng chẳng lạ lẫm gì với bộ Light novel nhỉ, đặc biệt là những bạn đã xem qua Anime. Vì đây là bộ Light novel đầu tiên mình dịch(xem xong anime kết quá nên quyết định dịch) nên có thiếu sót thì mọi người cứ góp ý thoải mái nhé.


(click to show/hide)
Tuy vậy, tôi vẫn là thành viên của câu lạc bộ làm vườn 1 tuần sau khi tháng 12 bắt đầu; cũng bởi vì Ayaka tóm tôi ngay sau khi tan học để sinh hoạt câu lạc bộ. Sao cô ấy cứ làm phiền tôi vậy chứ? Tôi thậm chí còn không biết tại sao, và cảm thấy như đầu mình như đang nổ tung ra.

Vì tôi không hề biết chút gì về làm vườn cả, nên tôi vẫn đứng dán chặt vào tấm rào chắn, nhìn bâng quơ vào những con phố như mọi khi. Ngày hôm đó, bầu trời trong xanh, rực rỡ trải dài tới tận chân trời. Chỉ có 2 hoặc 3 đám mây vẫn kiên trì bám trên bầu trời, làm lóa mắt bất cứ ai dám nhìn lâu vào chúng.

Tôi đã luôn muốn hỏi Ayaka: “Tại sao cậu lại nói những điều đó khi chúng ta đi về từ tiệm ramen?” Tuy nhiên, tôi không thể tìm ra câu hỏi nào phù hợp để hỏi, tôi chỉ có thể nhìn vào khung cảnh phía bên kia hàng rào.

“Nghiêm túc đấy, cậu nên giúp mình một tay đi!”

Ayaka nói trong khi phồng má lên, và cầm chiếc kéo cắt tỉa.

“…….Tớ chẳng biết làm cái gì nữa, và chỗ hoa kia cũng đã tưới nước rồi.”

“Vậy giúp tớ tiêm thuốc cho cây đi, mỗi ống cho mỗi cây.”

Ayaka đưa ống phân bón cho tôi. Chiếc ống tiêm trông như một lọ tương nhỏ thường đi kèm với một hộp bento đắt tiền, chỉ có điều không có nước tương bên trong, mà là một thứ chất lỏng mầu vàng xanh.

“Mở được cái ống tiêm cũng khá khó đấy! Nếu mở nó quá lớn, phân bón sẽ chẩy ra rất nhanh, những cái lọ tớ mở đều được làm ới một đẳng cấp kĩ năng chuyên nghiệp.”

Ayaka nói đầy đắc thắng trong khi lấy kéo cắt một phần nhỏ đầu ống tiêm.

“Tớ sẽ lo cắt, còn cậu cắm chúng vào chậu hoa.”

“Tớ ghét làm việc.”

Tôi lẩm bẩm than phiền trong khi lật ngược ống tiêm lại và cắm vào chậu hoa.

“Cậu chắc chắn không ghét làm việc, chỉ là không tưởng tượng được khi mình làm việc thôi!”

“Công chúa à, sao về mấy việc này cậu sắc sảo thế?” Tôi bối rối và vô tình thốt ra kính ngữ.

“Bởi vì anh trai tớ cũng nói tương tự cậu. Anh ấy nói rằng không hiểu tại sao chúng ta phải làm việc nếu muốn sống, vậy nên anh ấy bỏ học giũa chừng. Anh ấy còn không đi tìm việc, cứ đi đây đi đó vô mục đích.”

Không biết tại sao chúng ta phải làm việc nếu muốn sống….Đồng ý, tôi cũng thấy như vậy. Nếu ngày đó đến, liệu tôi có chấp nhận thưc tế rằng tôi cần phải làm việc nếu muốn tiếp tục sống? Hay sẽ trở thành một trong những người ở phía sau cửa hàng ‘Hanamaru’.

Tôi rùng mình, chối bỏ cái tưởng tượng kinh khủng về tương lai của mình, và chuyển sự chú ý sang việc cắm những ống tiêm vào chậu cây. Mùa hoa đã qua, dưới mặt đất chỉ còn thấy lá khô và cành rụng. bây giờ là lúc chuẩn bị cho mùa hoa tới.

“Nếu tớ nhầm thì tớ xin lỗi trước. Nhưng tớ nghĩ cậu và anh trai tớ đang cùng mắc phải một căn bệnh tồi tệ hơn là ghét làm việc đấy.”

“Ế? Vậy đó là bệnh à?”

“Ví dụ, có người ghét ăn cà rốt và cần tây khi còn nhỏ, nhưng lại ăn chúng khi lớn! Nhưng nếu tớ bảo cậu ăn giầy hay kim cương, thì cả đời cậu cũng không thể làm được. Đó không phải vấn đề thích hay ghét: chúng không thể ăn được ngay cả khi lớn.”

“Ý cậu là: ‘Tớ không thể tưởng tượng được mình ăn cà rốt hay cần tây,’ phải không?”

“Đúng vậy đấy.”

“Suy luận của cậu làm tớ buồn đấy.”

“Vui lên đi!” Ayaka vỗ lưng tôi. Làm ơn đi, cậu chính là người làm tớ buồn đấy.

“Mọi người ở ‘Hanamaru’ có vẻ thích Fujishima-kun lắm, chắc cũng bởi vì các cậu đều có vẻ giống nhau! Tetsu-senpai nói với tớ đưa cậu đến nữa đấy.”

“Tớ đã quyết định không bao giờ tới đó nữa.” Nếu tôi cứ tiếp tục tới đó, sớm hay muộn thì tôi cũng trở thành một trong số họ.

“Đi đi mà! Mọi người đang đợi cậu đó!”

Mình có cái gì khiến họ thích thú vậy chứ? Tôi hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với những người khác, nên kĩ năng giao tiếp của tôi khá nghèo nàn!

“Cậu không nhát giống con armadillidium như cậu nghĩ đâu!”

“Vậy sao?” Tôi không hề nói tôi giống con armadillidium cả.

“Đúng rồi, và cậu cứ tiếp tục nói chuyện một mình.”

Tôi vô tình làm kẹt chiếc ống tiêm vào giầy.

“Tớ……Tớ hay nói chuyện một mình lắm à?”

“Ừ, đúng vậy, tớ nghĩ đó là tại sao cậu có thể nói chuyện được với bọn họ. Cậu ổn chứ? Trông cậu tệ quá!”

Tôi chẳng thể cử động nổi nữa.

“Nhưng nếu cậu không nói điều cậu nghĩ, chẳng ai sẽ hiểu cậu cả!”

“Tớ luôn quên mất cách làm sao để nói chuyện.” Tôi trả lời bâng quơ. Nhưng khi nghĩ đến nó, thì nó quả thực là như vậy. Ayaka nhìn tôi một lúc, và thở dài.

“Vậy cậu nên tập nói chuyện đi, đúng chứ?”

*

Cuối cùng, tôi vẫn không thể từ chối cô ấy, và chỉ có thể theo Ayaka tới cửa hàng ramen. Hôm đó, không có ai sau căn bếp ‘Của Hanamaru’. Mặc dù trời đã sắp tối, nhưng cũng không có nhiều khách

“Vậy cậu lại tới đây hả, Narumi?”

Một vẻ ngạc nhiên xuất hiện trên khuôn mặt Min-san, chị ta nói trong khi thái bắp cải, ánh mắt vẫn nhìn vào tôi. Như tôi thấy lúc trước, chị ta mặc một chiếc áo khoác và bộ ngực được cuốn bằng một tấm sarashi, vẻ ngoài của Min-san dường như có thể cho người khác chiếm chút lợi ích.

“Thôi quên đi, từ lần đầu gặp mặt tôi đã nghĩ rồi cậu cũng sẽ trở thành như thế mà.”

“Trở thành như thế nào?”

“Chưa quá muộn đâu!” Min-san chỉ nói như vậy. Chị ta có ý gì khi nói chưa quá muộn vậy?

“Nếu cậu chỉ tập kĩ năng giao tiếp, cậu chắc chắn sẽ không trở thành NEET.”

Sau khi nói điều đó, Ayaka tiến vào bếp và đeo tạp rề. Tôi thở dài và ngồi xuống thùng gas. Cứ nói điều gì cậu muốn!

“Đúng rồi, cậu có muốn làm thêm ở đây không Fujishima-kun?”

Min-san đáp lại ngay lập tức: “Narumi có vẻ chẳng biết làm gì cả đâu, cửa hàng này không cần những ngươi như thế.”

“Chán nản, tôi lấy chiếc thìa và khuấy li kem caffee của mình. Min-san cầm một chiếc bát và thò đầu ra khỏi bếp.

“Đúng rồi, vẫn còn thứ cậu có thể làm đấy.”

“Đó là gì vậy?”

“Đưa cái này cho Alice.”

Đó là mì Dan Dan kiểu Nhật Bản với đầy rau, nhưng lần này, có thể nhìn thấy mì trong một biển rau đó.

“Lần cuối cậu giao hàng, Alice đã ăn hết sạch. Trước kia, con bé toàn bỏ dở, vậy nên giúp luôn hôm nay nhé. Nếu trong bát còn chừa lại thứ gì, tôi sẽ cho cậu một trận!”

*

“Cái gì đây? Tôi yêu cầu mì Dan Dan, nhưng không mì, cà rốt, nấm hay thịt.”

Alice phồng má lên, nhìn thức ăn trong bát đầy bất mãn.

Hôm đó, điều hòa trong văn phòng thám tử vẫn rất lạnh, nhưng Alice chỉ mặc bộ pajama in hình chú gấu ở trên. Cô ấy không thấy lạnh sao?

“Nhưng lại có mì, thịt và cả những thứ khác trong này! Vậy làm ơn cho tôi biết lí do tôi phải ăn thứ này đi.”

“Min-san lo rằng cô bị suy dinh dưỡng.”

“Ồ, ra đó là tiêu chuẩn dinh dưỡng đấy à? Vậy làm ơn khai sáng cho tôi về tiêu chuẩn của anh đi. Để tôi cho anh rõ, tôi đã sống 10 năm chỉ nhờ vào Dr.Pepper, tôi sẽ không nghe những lời bào chữa vô lí đâu, và cũng đừng cố dùng mấy cái cớ vớ vẩn để thuyết phục tôi, tôi sẽ bác bỏ hoàn toàn lập luận của anh.”

Tôi thở dài. Mặc dù tôi không chắ chắn Alice là thám tử hay không, nhưng cô bé này có nhiều thứ để nói quá. Tôi biết rằng mình không thể thuyết phục được cô ấy, nên tôi nhanh chóng sử dụng tuyệt chiêu bí mật mà Min-san truyền thụ.

“Min-san nói cô sẽ không được ăn kem nếu không ăn hết chúng.”

Alice cứng người lại, và đôi môi bắt đầu run rẩy.

“……..Thật-Thật đê tiện……theo điều 222 bộ luật hình sự, đây có thể coi là một lời đê dọa, và vi phạm luật cạnh tranh về bán hàng.”

Alice đẫm nước mắt vung vẩy tay, liệt kê ra một bộ luật đáng ngờ khác. Tôi chợt cảm thấy thú vị, nên cứ tạm thời yên lặng nhìn hành đọng của Alice.

Cô ấy bỏ cuộc rồi hả? Alice cầm đũa lên trong khi bĩu môi.

“Lấy cho tôi Dr.Pepper! Ba lon!”

“Cô muốn uống chúng sau khi ăn à?”

“Tôi muốn uống trong khi ăn! Làm sao mà ăn cà rốt với thịt trực tiếp được?”

Alice một tay cầm chiếc lon mầu đỏ tối, trong khi ăn mì Dan Dan mà đẫm nước mắt, đáng xem thật đấy.

“Đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế!”

Alice nhanh chóng uống sạch một lon Dr.Pepper, cầm chiếc lon rỗng và nếm vào tôi, trong khi tôi đang nhịn cười mà quay lưng về phía cô ấy. Nhưng mà, Alice thực sự là kén ăn! Không biết cô ấy có phải người Trái Đất không nữa?

“Thế cô làm gì khi phải ăn bữa trưa đủ dinh dưỡng ở trường, cô không bị mắng à?”

Tôi chợt nghĩ tới mà hỏi Alice.

Alice yên lặng một lúc, và trả lời tôi:

“Tôi chưa bao giờ tới trường.”

“Hả?”

“Mặc dù tôi biết một bữa trưa đầy đủ dinh dưỡng là cái gì, nhưng từ khi sinh ra tới nay, tôi chưa từng nhập học ở bất cứ cơ sở giáo dục nào.”

Tôi không nghĩ Alice có một cuộc sống bình thường, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy chưa từng học tiểu học.

“Theo Tetsu, những NEET còn chưa tốt nghiệp tiểu học là đẳng cấp cao nhất. Hừ, tôi chẳng thèm quan tâm tới cái thứ hạng đó.”

Mặc dù vậy, tôi có cảm giác mơ hồ rằng nếu Alice có tới trường như những người khác, cô ấy hẳn sẽ nghĩ cuộc sống bình thường chẳng thú vị gì cả.

“Không có những thứ đó, tôi cũng sẽ không bao giờ xem nhẹ những điều bình thường cả.”

Tôi giật mình và quay đầu lại. Có vẻ như tôi vô tình lại nói ra suy nghĩ của mình nữa rồi.

“Tôi thực sự đã định hoàn thành xong tiểu học và cả trung học nữa. Mặc dù tôi ghét sự kém hiểu biết, nhưng bình thường chúng chả liên quan gì cả. Đi học là một kinh nghiemj tôi không bao giờ có, và đó là sự hối tiếc của tôi. Nhưng khi những người bằng tuổi tôi đang tiếp nhận một nền giáo dục bắt buộc, anh nghĩ tôi đang làm gì?”

Alice dừng lại để đưa sợi mì vào trong miệng, nhăn mặt lại và nuốt nó vào cùng với Dr.Pepper. Có vẻ như cô ấy muốn nghe ý kiến của tôi.

“Học để trở thành một người vợ giỏi?”

Alice gần như phun hết thức ăn ra khỏi miệng.

“……..Cái khiếu hài hước của anh quả là rắc rối đấy, chẳng trách sao anh bị người ta xa lánh. Tôi thấy thương cho anh đấy.”

Giờ thì tôi đáng thương hại, nhưng những điều Alice nói là sự thực.

“Vậy câu trả lời chính xác là gì?”

“Ế? À, câu trả lời cũng như anh thấy đấy—Mở cửa sổ thế giới mạng, quan sát cái thế giới hạn chế và thối nát này.

Alice nhìn vào những chiếc màn hình bao phủ bức tường phía sau cô.

“……..Mỗi ngày?”

“Cái ‘Mỗi ngày’ mà tôi nói tệ hơn anh tưởng tượng đấy. Cuộc sống của tôi chỉ bao gồm lưu trữ thông tin vào cơ thể và rửa trôi sự bất lực bằng cách uống Dr.Pepper. Tôi cứ tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa tồn tại của tôi. Anh có biết không? Trên Trái Đất, cứ 3,6s lại có một đứa trẻ chết vì nghèo đói, và đó là lỗi của tôi.”

“…..A?”

Tôi không thể không thốt lên ngạc nhiên. Cô ấy đang phun ra điều vô nghĩa gì vậy?

“Đây hoàn toàn chỉ là giả thuyết. Nghe này, nếu tôi có đủ nguồn lực và cách thức dể sản xuất lương thực, tôi có thể cứu nững đứa tre đangchết đói. Tôi không phải lo lắng đến sự nghèo khó, và cũng không phải là người thánh thiện. Tôi nhắc lại, đây hoàn toàn chỉ là giả thuyết. Nếu tôi có đủ sức mạnh, tôi có thể cứu những đứa trể đang chết đàn chết mòn, vậy nên cái chết của những đứa trẻ đó chính là thực tế rằng tôi không có đủ sức manh để cứu chúng. Tương tự, khi máy bay bị những kẻ khủng bố giữ làm con tin và đâm vào một tòa nhà, đó là bởi vì tôi không có đủ sức để mà ngăn lại. Thiệt hại do động đất hay sóng thần cũng là do tôi không có đủ sức để mà dự đoán chúng.”

Hoàn toàn chỉ là giả thuyết.

Nếu nói như vậy, chẳng phải những việc xẩy ra đều là lỗi của Alice sao?

“Đó là cách một ngày của tôi trôi qua, dùng thời gian để chứng minh sự bất lực của bản thân. Để cho chính xác, hẳn là phải 8 năm hay tầm đó, hử? Tôi muốn biết một kẻ bất lực như tôi có thể giúp ích được gì cho thế giới này, ví dụ, tôi có thể làm gì cho một người chết một cách tuyệt vọng hay không thể làm gì cả.”

Dùng 8 năm. Nó thật là ngu ngốc.

“Bởi vì cảm thấy vài hạn chế, tôi chạy khỏi nhà. Giam mình trong một pháo đài mới, và tiếp tục mở cửa sổ thế giới. He he, thật ra hiện giờ tôi đang bị gia đình mình truy tìm, nên chẳng còn cách nào khác là mở cửa sổ thế giới thực.”

Alice cười cay đắng, và nhìn vào vô số những chiếc màn hình lập phương bên phải giường. Dù màn hình nhỏ, tôi không thể nhìn thấy gì. Cho tới khi tấm màn ‘Hanamaru’ hiện lên trên mà hình và tôi nhận ra đó là khung cảnh xung quanh tòa nhà. Có 6 video trực tiếp bắt từ camera giám sát, bao gồm cả khoảng trống giữa dẫy nhà này với cái kế tiếp, và cả bên trong của nó nữa.

“Bị truy tìm…..?”

“nếu gia đình tôi không ngốc, hẳn là họ đã biết tôi trốn ở đâu rồi. Đấy chỉ là một biện pháp phòng ngừa cho họ để khỏi phải sử dụng phương thức không chính thống để nhìn tôi! Tôi chạy khỏi nhà, chạy trốn khỏi sự bất lực của bản thân và chạy khỏi thế giới đang dần mất đi bởi sự bất lực của chính mình……Nhưng dù vậy, tôi vẫn không thể tìm thấy câu trả lời cho điều đó, vậy nên…..”

Nhìn vào khuôn mặt Alice, tôi sửng sốt.

Cô ấy đang rất nghiêm túc, mặc dù tôi đã nghĩ những lời khi nẫy chỉ là đùa.

“Vậy nên tôi chọn trở thành một thám tử.”

“………Xin lỗi, những điều cô nói làm tôi rối quá, tôi chẳng hiểu gì cả.”

“Anh không hiểu? Trên thế giới, chỉ có 2 nghề có thể giúp những người đã chết hoặc mất mát điều gì đó, đó là nhà văn và thám tử. Một nhà văn có thể làm sống lại chúng trong những giấc mơ của họ, còn thám tử có thể đào ra những thông điệp của họ từ những nấm mồ. Đây là điều mà kể cả giáo hoàng, hay một chính trị gia, nhân viên an táng hay lính cứu hỏa không thể làm được.”

Giây phút đó, tôi chẳng thể nói được gì. Alice cúi đầu trong cô đơn, dùng đũa ngoáy đồ ăn trong bát.

“Nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn cảm thấy khó chịu. Một thám tử chỉ có thể làm việc được với một thứ gì đó đã mất, phải vậy không? Họ không thể giải thích được những điều chưa hề xẩy ra, hay đào những ngôi mộ vẫn chưa được xây. Vậy nên đối với những người có thể bị tổn thương trong tương lai, tôi vẫn bất lực.”

Sau đó, Alice trở nên yên lặng và hướng sự chú ý qua chỗ thức ăn còn lại tron bát. Xấu hổ, tôi quay lưng về phía cô ấy một lần nữa. Vì lí do nào đó, tiếng Alice nhai bắp cải phát ra có vẻ gì đó thật buồn.

Sau một thời gian dài, Alice cuối cùng cũng ăn xong. Tôi yên lặng đưa cho Alice hộp kem vani mà tôi giấu, nhưng Alice chỉ đạt nó lên bàn, không hề đọng tới, cô ngẩng đầu lên và nhìn vào mặt tôi.

“Ế….Có chuyện gì sao?”

“Không có gì, tôi chỉ cảm thấy khó hiểu là tại sao lại nói với anh nhiều như vậy.”

Tôi cũng thấy khó hiểu, tôi chưa bao giờ nghĩ Alice sẽ nói về bản thân mình nhiều đến thế, nó khiến tôi hơi lo lắng cho tương lai của cô gái mặc pajama này-Dù vậy, tôi hiển nhiên không có tư cách để lo cho người khác.

“Anh có thể nói cho tôi những gì anh nghĩ! Tôi không bận tâm đâu.”

“Được rồi.” Mặc dù do dự, tôi vẫn nói ra những gì tôi nghĩ một cách chân thành, bởi vì tôi biết những tổn thương mà một lời nói dối bâng quơ có thể đem lại: “Những gì cô nói quá trừu tượng, tôi hoàn toàn không hiểu cô nói gì.”

Tôi nghĩ rằng Alice sẽ ném cái lon rỗng thứ 2 vào tôi, nhưng thay vì vậy, cô ấy chỉ cười ầm lên. Alice, với mái tóc dài, đen trở nên ngang bướng, nói trong khi gạt đi những giọt nước nơi khóe mắt.

“Anh quả là một người thú vị đấy. Chỉ nghe Ayaka mô tả về anh, tôi đã nghĩ rằng anh vô vọng rồi! Có vẻ như không phải là như vậy.”

“Ayaka…….nói gì đó về tôi cho cô?”

“Hử, vậy anh bận tâm à? Ngạc nhiên thật đáy. Tôi tưởng anh hoàn toàn không có hứng thú gì với người khác.”

Alice bắt đầu cười ranh mãnh.

“Dĩ nhiên là tôi không bận tâm.” Tôi đáp lại.

“Thật sao? Vậy tôi không còn lí do gì để nói cho anh rồi.”

Tôi cắn môi, nhận ra mình bắt đầu thấy bồn chồn. Dĩ nhiên là tôi bận tâm Ayaka nhìn tôi như thế nào. Như thể nhìn thấy suy nghĩ của tôi, Alice cuối cùng cũng trả lời:

“……..Ayaka nói anh giống Toshi.”

“Toshi? Đó là ai vậy?”

“Đó là anh trai Ayaka! Anh ta cũng bỏ học và hay chơi cùng Tetsu với mấy người khác, nhưng dạo này anh ta không ở đây. Nói với nhớ, tên vô dụng đó, khi khó chịu thì chẳng nói gì cả, toàn nói chuyện một mình và luôn đem lại rắc rối cho Ayaka, cái nét đó của anh ta giống y như anh vậy.”

Những gì Alice nói có vẻ hơi quá. Khi tôi nghĩ tới khi Ayaka mô tả anh trai minh, một cảm giác phức tạp bao trùm lên tôi. Vậy ra Ayaka lo lắng cho tôi vì tôi giống anh trai cô ấy, điều đó khiến cô ấy mời tôi vào câu lạc bộ làm vườn? Tôi không thể không nghĩ rằng những điều tôi nghĩ khá là ngớ ngẩn.

“Anh không phải lo đâu, anh không giống đến vậy đâu, và anh còn không phải là NEET.” Alice nói với tôi, người đang yên lặng. “Toshi không có bướng bỉnh như anh, ít nhất là như vậy…..”

Alice đột nhiên ngừng nói chuyện, mắt cô ấy hướng về phía chiếc màn hình cạnh giường.

“…….Có vấn đè gì à?”

“Vừa nhắc tới Tào Tháo. Toshi đây này.”

“Ế?”

“Sao anh ta lại đi từ trong ra?”

Theo chỉ dẫn của Alice, tôi nhìn vào màn hình, ở đó hiện lên một chiếc hộp nhỏ nằm thứ 3 bên phải màn hình. Chỗ xung quanh thùng gas có thể nhìn thấy bên góc trai màn hình ở một góc quay cao, nơi mà NEET thích tụ tập. Bóng người mặc chiếc áo mầu xanh đậm đứng ở khoảng trống giữa những tòa nhà, không hề di chuyển dù chỉ một inch.

“Narumi, đi bắt anh ta lại cho tôi. Anh ta hẳn chỉ muốn quay lại thế này thôi.”

“Tại sao……”

“Vì Ayaka lo cho anh ta, Đừng hỏi nữa, đi nhanh lên!”

*

Khi tôi bước xuỗng cầu thang, bóng người đó đã đi cách tôi một đoạn. Tôi đẩy những túi rác ra và chạy về phía anh ta.

“Này!”

Bóng người mặc chiếc áo khoác thể thao đó giật mình và quay đầu lại phía tôi. Anh ta có một khuôn mặt mỏng và tái xanh với một biểu hiện căng thẳng đằng sau cặp kính đang nhìn đó đây. Đó chắc chắn là anh trai Ayaka, đôi mắt họ giống hệt nhau. Thấy anh ta căng thẳng như vậy, tôi, người ban đầu muốn nói chuyện với anh ta giờ chẳng biết làm gì.

“Onii-chan?”

Giọng Ayaka vang lên trong con hẻm, tôi quay đầu lại và thấy Ayaka, người đang mặc chiếc tạp rề, nhô nửa người ra khỏi căn bếp.

Anh trai Ayaka- Toshi thở dài, như thể anh ta từ bỏ gì đó.

“Anh có thể gọi cho bọn em trước khi tới đây mà.”

“Điện thoại của anh không gọi được, anh không có trả tiền.”

Ayaka lôi Toshi ra khỏi khoảng trống giữa những căn nhà, và lén lấy tiền trong ví ra đưa cho anh ta. Whoa, đúng là một người anh vô dụng, tôi chỉ có thể vờ như không nhìn thấy gì.

Toshi ngồi lên chiếc thang, lưng quay về phía cửa hàng ramen, nói vọng vào trong bếp:

“Min-san, làm cho tôi kem nhé! Tôi nóng chết mất.” Min-san bước ra khỏi bếp, nhíu mày, nhìn vào Toshi và nói: “Cậu lại ăn mấy thứ đồ lạ nữa phải không? Nếu ăn đò lạnh vào thì cậu sẽ phun ra hết đấy.” Min-san quay trở lại nhà bếp sau khi nói.

Ayaka nói: “Onii-chan, đợi em một lúc, em sẽ làm thứ gì nóng cho anh.” Và cô ấy cũng chạy vào bếp khi dứt lời.

Toshi chép môi, và lôi chiếc túi bóng ra khỏi túi chiếc áo khoác, bẻ đôi viên thuốc trong túi và nghiền ăn, nuốt xuống mà không cần uống nước, và nhìn tôi sau khi dùng thuốc.

“Ayaka nói với tôi lúc trước, vậy cậu cùng câu lạc bộ với con bé à?”

“Toshi cuối cùng cũng nói chuyện với tôi, tôi gật đầu có chút căng thẳng.

“Vậy à, ra cậu là Narumi.”

Tôi nghĩ, chẳng biết Ayaka đã nói gì với Toshi.

“Con bé rất ngốc, ở cùng nó hẳn cậu cũng rất khó khăn nhỉ?”

Tôi lắc đầu. Toshi nhìn lên bầu trời mùa đông phủ đầy mây và cười yếu ớt, nụ cười đó như thể một người bị ai đó dùng một cây gậy bằng kim loại vụt vào lưng vậy.

Sau khi cuộc trò chuyện của chúng tôi dừng lại. Toshi oằn lưng, đút tay vào túi chiếc áo khoác thể thao. Đôi mắt anh ta trở nên đờ đẫn trong khi đôi chân bắt đầu run rẩy. Tôi bí mật quan sát anh ta ở bên cạnh.

Anh ta thực sự giống mình sao?

Tôi không biết, có thể chúng tôi thực sự giống nhau? Anh ta lớn hơn tôi 1 hoặc 2 tuổi, nhưng làn da anh ta rất khô, thô và xanh xao. Chả chách vì sao Ayaka lo lắng cho anh ta.

“Ồ? Thật hiếm thấy cậu xuất hiện đấy!”

Một giọng nói bất ngờ vang lên sau lưng tôi, tôi quay lại và thấy Tetsu-senpai, vẫn măc chiếc áo T-shirt cộc tay như thường lệ, Hiro-san mặc một chiếc áo khoác da trong khi Thiếu tá mặc bộ đồ giống như lính Xiberi. Cả 3 người cùng nhau bước vào khoảng trống giữa những tòa nhà.

“Toshi, lúc trước cậu làm gì thế?”

“Không có gì đâu, tớ chỉ bận vài việc thôi.”

Đáp lại câu hỏi của Tetsu-senpai, Toshi quay đi và trả lời một cách khó hiểu.

Tetsu-senpai nhìn vào tôi và rồi quay sang Toshi nói: “Narumi cũng ở đây này! Bộ 3 bỏ học đều ở đây rồi, NEET tốt nghiệp cấp 2 là tuyệt nhất!”

“Em vẫn chưa bỏ học đâu, đừng gộp em chung với bọn anh!”

Ý kiến phản đối của tôi bị lờ đi.

“Bởi vì Tetsu nói như vậy, những NEET- đang-chờ đợi sẽ gia tăng! Chúng ta không thể chờ cho tới khi cậu ta bỏ học, chúng ta phải tìm ra cách để cậu ta tự bỏ học!” “Với kẻ tốt nghiệp cấp 3 như cậu thì hơi ồn ào đấy! Muốn đánh nhau à?” Thiếu tá và Tetsu-senpai bắt đầu cãi nhau vì một lí do nào đó.

“Hiếm khi Toshi ở đây, lâu rồi chúng ta không tới khu vòm, đi cùng nhau đi!”

Hiro-san tuyên bố: “Tớ vừa mới học được combo mới và có thể sử dụng được tuyệt chiêu sát thủ, giờ tớ có thể đánh bại Toshi rồi!”

“Ê, tớ không muốn đi, ái!”

Toshi không muốn đi, nhưng tay bị Tetsu-senpai tóm và bắt đứng dậy.

“Đi cùng bọn anh chứ Narumi?”

“Tới đâu?” Ayaka chạy ra khỏi nhà bếp.

Hiro-san cười nói: “Tới khu vòm.”

“Onii-chan cũng đi chứ?”

“Đi nhanh nào!”

Như thể anh ta nhận ra tình huống rắc rối, Toshi nhìn Ayaka một lúc và rồi bước ra đường cái.

*

Tôi được đưa tới một khu mái vòm ở trung tâm mua sắm tại nhà ga. Tầng một chứa đầy máy chơi game và những máy gắp thú. Trong khi tầng hai chứa đầy những máy game am nhạc cỡ lớn, máy game online và game đua xe. Các game cũ được đưa vào một góc.

Toshi khá giỏi game đối kháng, Toshi-senpai và Hiro-san đấu với nhau nhưng Hiro-san không thể đánh bại được anh ta.

Thiếu tá lôi Toshi chơi Gundam fighting và thách đấu đầy tự tin, nhưng rồi cũng hoàn toàn bị đánh bại. Toshi sử dụng Sac II, với giác quan như siêu nhân, khiến người ta cảm thấy như anh ta có mắt sau lưng vậy. Ban đầu Toshi không muốn chơi, nhưng đôi mắt anh ta trông hơi kì lạ sau khi thắng vài trận, và phát ra những âm thanh kì quái. Thắng 6 ván liên tiếp khi chơi với Thiếu tá. Ban đầu tôi nghĩ Toshi lại cười khó chịu một lần nữa, nhưng mặt anh ta bỗng xanh lại, và nói “Tớ vào nhà vệ sinh một lúc.”, và bỏ dở trận đấu.

“……Cậu ta có vẻ lại gặp rắc rối rồi.” Tetsu-senpai nói lo lắng.

“Rắc rối?”

“Cậu ta từng mua một loại thuốc hợp pháp trên Internet lúc trước( Note: Thuốc hợp pháp ở đây là ma túy: Không hề hợp pháp nhưng được nói là hợp pháp bởi người bán, kẻ làm công việc quảng cáo.)”

Tôi nhớ lại viên thuốc mà Toshi nuốt khi nẫy, đó là loại thuốc hợp pháp mà Tetsu-senpai nói chăng? Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

“Em sẽ đi xem tình trạng của Toshi.”

Toshi bước ra khỏi nhà vệ sinh với khuôn mặt xanh xao, khóe môi anh ta hơi ướt và có mùi chua. Hẳn là anh ta vừa nôn.

Toshi nói: “Tôi ra ngoài hít chút không khí.” Tôi vẫn thấy lo lắng nên đi theo anh ta.

Dưới ánh sáng mặt trời, con đường đầy xe cộ. Bài hát mừng giáng sinh của Bing Crosby và những ánh sáng xanh đỏ từ đồ trang trí có thể thấy và nghe trên xuốt vỉa hè đông đúc. Toshi ngồi lên một phiến đá ngoài khu vòm, uống chai Fanta mà anh ta mua từ máy bán hàng tự động. Đôi mắt Toshi lại trở nên đờ đãn, khiến người ta cảm thấy khó chịu.

“Anh ổn chứ?”

“Trông họ cứ như thể không di chuyển ấy nhỉ?”

“Ế?”

“Mọi người trông như đứng yên ấy. Thật đấy, tôi thậm chí có thể thấy một điểm ảnh di chuyển. Kể cả khi nhắm mắt và chỉ lắng nghe, tôi cũng có thể thắng.”

Sau khi nói điều đó, anh ta cười, không hề chú ý tới những người xung quanh.

“Cậu thường chơi cùng Tetsu với mấy người khác à?”

Toshi nói khi đang nấc.

“Không…..em chỉ mới biết họ gần đây.”

“Nhưng cậu có vẻ thân với họ.”

Toshi lại cười. Tôi trông thân với họ lắm sao?

“……..Vì tôi hay trốn học tới khu vòm, nên tôi dần dần thân với họ. Họ dậy tôi rất nhiều điều, thế sao cậu lại không chơi game đối kháng nhỉ! Lần sau tôi sẽ dậy cậu.”

Tôi thấy hơi xấu hổ và cúi xuống nhìn đầu gối. Nếu tôi có thể chơi như vậy môi ngày, kể cả có bị đuổi học, kể cả nếu tôi trở thành NEET, vậy--- Đó cũng không hẳn là điều xấu.

“Toshi, anh có tới ‘Hanamaru’ nữa không?”

“Hả? À……uwmfm, có, phải rồi, tôi đã…..”

Trả lời câu hỏi của tôi, Toshi có vẻ nhìn đâu đó xa xăm.

“Quên mất, bởi vì tôi cũng đã không gặp họ một thời gian rồi….”

Toshi đột ngột dừng nói, và bắt đầu ho dữ dội. Sau khi ngừng ho, anh ta vẫn thở nặng nề, gập người lên xuống. Tôi không biết phải làm gì, chỉ có thể vuốt chiếc lưng bao phủ trong chiếc áo khoác thể thao.

Toshi dùng đôi tay run rẩy để lôi chiếc túi bóng ra, lần này anh ta uống thuốc với cả Fanta. Tôi có gắng ngăn anh ta, nhưng quá muộn. Nước chẩy cả xuống quần Toshi, nhưng anh ta dường như không hề để ý. Những người đi ngang qua nhìn vào chúng tôi. Người Toshi cuối cùng cũng ngừng run rẩy.

“…….Angle Fix.”

“Đó là gì vậy?”

“Đây! Một cái tên rất tuyệt phải không? Nó đưa cậu lên thiên đường.”

Toshi nhét 2 viên thuốc còn lại vào trong túi trước mặt tôi. Tôi có thể nhìn thấy hình một đôi cánh và dòng chữ A.F khắc trên viên thuốc nhỏ mầu hồng.

“Cậu có muốn không? Tôi có thể bán rẻ cho cậu.”

“Không cảm ơn……Đó là một loại thuốc hợp pháp phải không?”

“Chả quan trọng. Nó không phải ma túy, những người khác chỉ làm nhặng xị lên, đây chỉ là một loại thuốc có giấy phép thôi.”

Tôi nuốt nước bọt đau khổ.

“Tại sao? Loại thuốc này……”

“Cậu hỏi tôi tại sao? Cậu, cậu…..” Những gì Toshi nói bắt đầu trở nên rối loạn. “Tại sao con người lại sống trên thế giới?”

Tôi không hiểu ý Toshi khi bất ngờ hỏi như vậy, nên chỉ có thể yên lặng.

“Trong não người có một thứ gọi là hệ thống cân bằng thần kinh, mà ta gọi là hệ thần kinh A10. Khi chúng ta ăn đò ăn ngon, hay được khen ngợi bởi người khác hoặc mua được những gì chúng ta muốn, hệ thống sẽ tập hợp những chất dẫn truyền thần kinh và chuyển chúng thành những tín hiệu, vậy nên chúng ta sẽ cảm thấy sung sướng. Ngược lại, tâm thần phân liệt hay trầm cảm thông thường là do lượng dopamine giảm. Trong một thời gian ngắn, dù ta có cố gắng theo đưởi hạnh phúc thế nào, nếu não không tập hợp chất dẫn truyền thàn kinh, chúng ta sẽ không cảm thấy hạnh phúc. Vậy nên lí do chúng ta tiếp tục sóng là để kích thích hệ thần kinh A10."

Tôi không nói gì, chỉ nhìn vào khuôn mặt Toshi. Tôi thấy rằng anh ta không còn tập trung vào tôi nữa, không biết anh ta có biết mình đang nói chuyện với ai không? Như thể đây là một người khác, không phải Toshi ban nẫy, anh ta trở nên rất lắm mồm.

“Đó là lí do tại sao, chúng ta chỉ có thể phụ thuộc vào thuốc! Nó rất đơn giản, dễ dàng và cậu có thể ca mảm thấy vui ngay lập tức. Cậu không cần phải lao động vất vả để kiếm tiền, và cũng không phải tìm người để mà kết hôn, chúng ta có thể đạt được kết quả tương tự chỉ với thuốc. Tuy nhiên quá trình không giống nhau, không đau đớn và không tốn thời gian. Thuốc là hoàn hảo. Ví dụ, những người như tôi, bị đuổi khỏi trường, bị xa thải ở nơi làm việc, chỉ tốt nghiệp cấp 2 và không thể tìm được việc làm, nhưng tôi không thấy cần tìm việc nữa. Chỉ có thiên thần sẽ không coi thường tôi, đó chính là tất cả.”

Toshi giơ chiếc túi chứa những viên thuốc màu hồng đang sáng lên dưới ánh đền đường ban đêm. Tôi không thể làm gì ngoài giữ vai anh ta mà lắc mạnh.

“Tôi ổn, đau đấy, dừng lại đi.”

Tôi ổn, tôi ổn, như thể theo nhịp của một bài hát. Toshi cứ tiếp tục lặp lại.

“Đúng rồi, tôi muốn hỏi cậu, cậu có thấy vài gã Yakuza tầm tuổi bon tôi ở cửa hàng ramen không?”

“…….Ý anh là Đệ tứ?”

Tôi nói cho Toshi về Đệ tứ đến thăm phòng Alice.

“Cái quái gì thế, vậy cậu cũng biết cả Đệ tứ và Alice à! Tốt đấy ,tôi chỉ muốn biết điều đó thôi. Ha ha ha, giờ cậu hoàn toàn trở thành một trong số họ rồi!”

Toshi bước trên vỉa hè, cười điên cuồng dưới bầu trời đêm. Người đi ngang qua đều nhíu lông mày và tránh xa khỏi chúng tôi, tạo thành một khoảng trống hình tròn.

“Ayaka vẫn thân với những người khác chứ?”

Tôi gật đầu.

“Chẳng phải con bé rất cô độc ở trường sao?”

“Mặc dù cậu ấy có hơi kì quặc, nhưng Ayaka không giống em, cậu ấy có thể nói chuyện bình thương với bạn cùng lớp.”

“Vậy sao? Sao lại vậy, tôi không biết đấy? Con bé từng không muốn tới trường hồi cấp 2, tại sao lại vậy? Từ khi nào nó trở thành một người bình thường? Và nó thậm chí còn muốn lôi tôi lại trường nữa chứ. Tôi chỉ không thể làm được, không phai là tôi không thích tới trường. Con bé trở nên cáu kỉnh khi tôi nói muốn bỏ học, thực sự, cằn nhằn tôi thì cũng nên có giới hạn thôi.”

Sau khi nghe điều đó, tôi ngồi xuống, chẳng hề cử động. Trong khi cười sặc sụa, Toshi đi vào trong đám đông, hướng về phia đường cái. Trông Toshi biến mất trong một biển người, tôi chỉ có thể nhìn khung cảnh trong kinh ngạc.

Trong tiếng ồn ào của đám đông, Toshi trông thật đáng sợ, tiếng cười chói tai của anh ta vẫn có thể nghe thấy. Tôi đứng lên do dự, đẩy đám đông ra và chạy theo anh ta. Không hay rồi. Mặc dù không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy có chuyện sắp xẩy ra.

Những người ở gần đó cũng cảm thấy như tôi khi nghe tiếng cười đấy. Toshi bước đi chệnh choạng trên đường, một khoảng không hình tròn bao quanh anh ta, như thể một chiếc phao lớn vô hình. Đám đông dừng lại, khiến tôi có thể lại gần Toshi.

Như thể bị bao phủ bởi một tấm màn bí ẩn, Toshi cứ đứng yên tại vạch kẻ đường trong khi đèn vàng. Ánh đèn vàng chuyển sang mầu đỏ, và những người lái xe bắt đầu bấm còi về phía Toshi. Anh ta bước chệnh choạng ra bên kia đường trong khi cười, và tôi, đứng ở phía bên này, chẳng thể làm gì ngoài dõi theo anh ta.

Đám đông những người đang đợi đèn xanh phát ra những âm thanh nhỏ, nhưng bóng Toshi đã tan biến trong tiếng còi vội vã của những chiếc xe đang lao qua ngã tư đường. Ngay sau khi bóng Toshi biến mất, mọi người dường như cũng quên đi tiếng cười đáng sợ ấy. Người trong thành phố này có vẻ dễ dàng bỏ qua một cách kì lạ, cũng bởi vì những việc như vậy xẩy ra liên tục nếu như họ để ý đến chúng.

Mặc dù vậy, một người đàn ông vẫn tiếp tục nhìn Toshi với nụ cười trên khuôn mặt, cho tới khi Toshi biến mất. Người đó còn rất trẻ, và đang đứng đợi đèn để sang phía tôi. Anh ta mặc một chiếc áo len Kashmir cao cấp, gò má mỏng, và một cặp kính không khung phía trên chiếc cằm nhọn.

Ánh mắt chúng tôi gặp nhau trong phút chốc, và nó cũng đủ để làm cho tôi rùng mình. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy như có gì đó ẩn sau đôi mắt khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Tiếng nhạc vang lên trong túi của anh ta, đó là âm thanh đều đặn của tiếng gẩy Ghita. Anh ta nghe máy và trả lời: “Xin chào…..Đúng vậy, tôi đã tìm thấy Shinozaki, tôi sẽ về ngay sau khi đón anh ta. Hả? Giữ cái van trưng cất trước, và đợi tôi quay lại…..Cứ đặt chúng trong từng gói riêng, này, có biết là cổ phiếu của chúng ta khộng đủ không? Đúng vậy, ừ…..”

Cái giọng nói không thể nào quên được dù chỉ nghe có một lần, khiến cho người ta cảm thấy khó chịu, giống như tiếng còi vậy. Anh ta đi trong khi nói chuyện điện thoại, trong khi tôi bị đẩy đi bởi những người phía sau, tôi gần như ngã trên mặt đường. Tôi vội giữ lấy tấm rào trên vỉa hè. Ánh đèn giao thông chuyển sang màu xanh từ lúc nào mà tôi không hay, vậy nên mọi người nhanh chạy qua những chiếc vạch kẻ đường.

Nhưng tôi không đi được. Giọng nói của người đàn ông đó để lại ấn tượng không thể nào quên trong tôi, khiến đôi chân tôi run rẩy, không thể tiến dù chỉ một bước.

Anh ta nói: “Shinozaki.” Anh ta biết Toshi sao? Nhưng anh ta là ai vậy?

Một linh cảm xấu vụt qua tâm trí tôi.

“Này! Toshi đâu? Cậu ta đi đâu rồi?”

Một giọng nói nói với tôi, người đang đứng cuối con phố, không biết phải làm gì. Quay về phía âm thanh phát ra, Tetsu-senpai, Hiro-san, Thiếu tá đang ở đó.

“…….Em không biết anh ta chạy đi đâu.”

Tôi bắt đầu nói. Sau khi kể về tình trạng của Toshi, khuôn mặt Tetsu-senpai lặng đi, anh ấy gãi đầu.

“Đừng có phát rồ lên trên phố sau khi cắn thuốc chứ, thằng ngốc này….”

Thiếu tá nói: “Chúng ta tìm cậu ta chứ?”

Hiro-san đóng điện thoại: “Nhưng tớ không gọi được cho cậu ta!”

Cùng một lúc, cả 3 nhìn vào con phố đông nghịt người. Rõ ràng là bất khả thi khi tìm ai đó trong con phố này. Dù vậy, Tetsu-senpai vỗ nhẹ đầu tôi.

“Narumi, quay lại ‘Hanamaru’ trước và nói chuyện với Ayaka đi.”

“N-Nhưng…..”

“Đừng để con bé lo lắng. Bọn anh sẽ đi tìm Toshi.”

Tôi còn không có thời gian để trả lời anh ấy, cả 3 người biến mất trong đám đông, cùng đi tìm Toshi.

*

Sau khi tới cửa hàng ramen, tôi thấy cửa hàng tối đen, không có một vị khách, trong khi đó không hề thấy bóng dáng Ayaka. Min-san thì đang khuấy bơ trong một chiếc bát lớn.

“Tôi nói với Ayaka, hôm nay cửa hàng không có khách, con bé có thể về nhà trước. Nhưng nó nói toshi có thể quay lại, nên con bé đang đợi ở trên gác.”

“Trên phòng Alice sao?”

“Đúng vậy.”

Ayaka ngồi trên tấm nệm trong phòng Alice, để Alice ngồi trên đùi, trong khi đang chải mái tóc dài của Alice.

“Onii-chan đã đi rồi à? Anh ấy đi đâu vậy?”

“Ayaka, đau quá, cậu kéo tóc mình.” Alice nghiêng cổ phản kháng.

“A, xin lỗi.”

Ayaka không cao, nhưng khi so sánh có thể thấy Ailce rất nhỏ nhắn, giống như một con búp bê vậy.

“Onii-chan có nói hiện anh ấy đang sống ở đâu không?”

“…….Tớ không chắc lắm.”

Tôi không thể trả lời cô rõ ràng. Mê sản sau khi dùng ma túy và rồi biến mất, thật khó để nói ra những điều đó.

“Thật là đau đầu, đáng nhẽ ra anh ấy cũng phải nói cho tớ biết cách để mà liên lạc chứ!”

Nhưng có vẻ như Toshi thấy Ayaka phiền hà. Đó là những gì anh ta nghĩ? Hay chỉ là nhưng lời vô nghĩa sau khi dùng thuốc.

“Ayaka, đừng quan tâm đén cái hạt bụi đó nữa, lờ cái gã đột nhiên biến mất đó đi. Quan hệ máu mủ là cái nền tảng tin tưởng đầu tiên mà con người cần phá bỏ.”

“Alice, đừng quay lại!”

“(Tiếng nức nở)” Alice muốn quay lại nhìn Ayaka nhưng bị Ayaka giữ đầu nên không thể quay lại, điều đó khiến mặt Alice rất tệ.

“Và nếu cậu không quan tâm tới tóc tớ nữa, tớ sẽ rất vui đấy.”

“Không được đâu! Cậu có một mái tóc rất dài, đẹp và khiêu gợi, nếu không chăm sóc đúng cách…..nó sẽ trở nên bù xù mất. Dầu gội và dầu dưỡng tóc tớ đưa cho cậu, cậu vẫn dùng đấy chứ?”

“Cậu nhiều chuyện vừa thôi.”

Alice phát ra âm thanh bất mãn, nhưng vẫn ngồi trên đùi Ayaka. Trên thế giới có những người nhiều chuyện, và không bao giờ để người khác yên. Ayaka là một trong số đó. Điều đó là chắc chắn.

Khi tôi định ra khỏi phòng, Ayaya nói muốn về nhà.

Khi bước xuống cầu thang, tiếng chuông điện thoại vang lên trong cặp Ayaka.

“……Xin chào?”

“Xin chào, Ayaka? Anh đây…”

Toshi nói trên điện thoại rất to, đến nỗi tôi cũng có thể nghe thấy. Ảnh hưởng của thuốc hẳn vẫn còn, giọng anh ta vui vẻ một cách khó hiểu.

“Onii-chan?”

“Đây là điện thoại của Hakamizaka-san, vậy nên anh không thể nói chuyện với em lâu được, nên giúp anh nói với mẹ.”

“A. Nhưng onii-chan….”

Anh ta bất ngờ cúp máy, cũng như khi gọi. Ayaka lặng yên nhìn điện thoai, và rồi nhìn tôi cười lo lắng. Tôi quay đầu đi.

“Đó là Toshi à?”

“Ừ. Có vẻ như anh ấy ở chõ Hakamizaka.”

Hakamizaka?

“Ừ-- Tớ chỉ gặp anh ta có 2 hay 3 lần gì đó, nên cũng không thân thiết lắm. Anh ta là sinh viên đại học. Anh ta rất am hiểu về cây anh túc, nên hẳn sẽ trở thành một học giả., hử?”

“Vậy bây giờ cậu biết họ đang ở đâu à?”

“Không, tớ không biết và số điện thoại cũng là riêng tư…….Tớ không thể gọi lại cho anh ấy được. Onii-chan thật quá đáng.”

Ayaka nhíu mày buồn bã, để điện thoại vào trong cặp.

“Anh ấy lúc nào cũng thế, luôn biến mất mà không nói gì cả.”

Tôi nghĩ: “Đó hẳn là bởi anh ta thấy cậu phiền phức.” Ayaka nhìn tôi và nghiêng đầu.

“Lúc nãy cậu nói gì thế?”

Tôi làm vẻ ‘Tớ có nói gì đâu’. Hẳn là tôi lại nhỡ nói suy nghĩ mình ra nữa rồi.

“….Onii-chan nói gì với cậu rồi phải không? Tớ biết cậu đang giấu tớ gì đó.”

Tôi yên lặng cúi đầu.

“Vậy là đúng à, sao cậu không nói cho tớ?”

Tôi nuốt nước bọt và ngẩng mặt lên.

“…..Tớ nghe rằng cậu từng không muốn tới trường hồi cấp hai.”

Sao tôi lại hỏi câu đó? Ayaka cứng người, và nở một nụ cười lo âu, không tự nhiên, như muốn nói rằng cô ấy đang muốn giấu điều gì.

“V-Về tớ, hả? Ư, ừm, đó…”

Toshi không thể giúp được bây giờ, nhưng nếu là tôi----

“Cậu có nghĩ rằng tớ vẫn còn có thể cứu được không?”

“……Ý cậu là gì?”

Tôi quay lưng về phía Ayaka và đi nhanh về phía cầu thang. Dù tôi không biết mình đang nói cài gì nữa, sao tôi lại nói điều đó?

“Fujishima-kun.”

Tôi lờ đi tiếng kêu của Ayaka và chạy khỏi tòa nhà. Trên đường về, lời của Ayaka và Toshi cứ đan vào nhau, lập đi lập lại trong đầu tôi.

*

Ngày hôm sau, tôi định bỏ môn hóa tiếp 5, 6 và đi thẳng về nhà. Bởi vì tôi chưa sẵn sàng nói chuyện với Ayaka một mình.

Nhưng khi giờ nghỉ bắt đầu, vài đứa bạn đến chỗ tôi bắt chuyện, khiến tôi mất cơ hội chạy khỏi lớp.

“Fujishima, tớ thấy cậu ở khu vòm hôm qua. Cậu ở cùng Ichinomiya-senpai, phải vậy không?”

“Erm,hmm?”

Sau đó, bạn cùng lớp liên tục nói chuyện với tôi, nhưng tôi vẫn chưa quen với việc đó. Chính xác thì tôi vẫn chưa nhớ tên bọn họ, nên tôi cảm thấy mình làm gì dó không phải khi nói chuyện với họ. Nhưng tôi vẫn trả lời:

“Các cậu nói tới Tetsu-senpai, phải không? Các cậu biết anh ấy à?”

“Dĩ nhiên, Ichinomiya-senpai rất nổi tiếng đấy, tớ từng nghe rằng vài trung tâm boxing cố gắng mời anh ấy gia nhập đội của họ.”

“Đúng thế, anh ấy là một huyền thoại. Anh ấy đã làm rất nhiều điều tuyệt vời lúc trước, phải không? Tớ từng nghe rẳng lí do nhà vệ sinh cho giáo viên thể dục bị chuyển thành nhà kho là do Ichinomiya-senpai phá tan nó.”

“Có người nói rằng cửa sau bị đóng là do Ichinomiya-senpai làm hỏng, nó bị cong và không thể mở được.”

“Hiệu trưởng bị hói cũng là vì Ichinomiya-senpai.”

Te-Tetsu-senpai nổi tiếng vậy sao?

“Sao cậu biết Ichinomiya-senpai vậy, Fujishima?”

Đó là bởi vì….

“Đó là bởi vì Ichinomiya-senpai hay tới chỗ Ayaka làm thêm, đúng không?”

Đám con gái cũng bắt đầu bàn tán.

“Đó là tiệm ramen đúng không nhỉ? Tớ đến đó một lần rồi.” “Chị chủ quán xinh cực kì.” “Thật à? Lần sau tớ cũng đi.” “Nó có ngon không?” “Kem ở đó là tuyệt nhất.” “Sao kem ở đó lại ngon? Chẳng phải đó là tiệm ramen sao?”

Nhưng Ayaka, người được nói tới không hề nói gì hay tham gia cuộc trò chuyện. Cả lớp lờ Ayaka và tôi, nói chuyên thật vui vẻ. Khi chúng tôi bắt đầu ồn ào, chuông báo tiết năm vang lên và giáo viên hóa bước vào lớp.

Nó khiến tôi chẳng thể trốn được nữa, vậy nên tôi phải ở lại cho tói khi tan học. Bình thường, Ayaka lập tức lôi tôi tới câu lạc bộ làm vườn, nhưng hôm nay, cô ấy chỉ nhìn tôi một lúc, và đi ra khỏi lớp trong khi đeo chiếc băng tay.

“Hai cậu cãi nhau à?”

Cậu bạn ngồi trước tôi hỏi, tôi lắc đầu. Cả lớp đều tập trung vào tôi. Nếu tôi cứ về nhà như vậy, tình hình có vẻ càng tệ hơn. Tôi gượng gạo bỏ cặp tại lớp và tìm Ayaka trên sân.

Ayaka đang cầm chiếc xẻng làm vườn trong khi ngồi xổm cạnh khu vườn. Tôi ngồi trên chồng gạch cạnh đó, nhìn những cây mà chúng tôi chăm sóc, như thể chẳng biết nói điều gì.

Người lên tiếng trước là Ayaka.

“Cậu vẫn chưa nhớ được tên bạn cùng lớp phải không?”

“…..Sao cậu biết?”

“Tớ đoán qua cách mà cậu nói chuyện.”

Nhưng có vấn đề gì với nó sao?

“Chả vấn đề gì nếu cậu không nhớ tên họ, chỉ là cậu rất thận trọng khi nói chuyện với người khác, giống như khi nói chuyện ở hai mặt của một bức tường gạch. Hôm qua cũng như vậy……”

Ayaka vẫn để tâm chuyện hôm qua….Thực ra thì tôi cũng vậy. Những lời Toshi nói vẫn vang bên tai tôi.

“…..Sao cậu cứ thích xen vào chuyện của tớ thế? Nhưng ai không hợp với cuộc sống học đường trông chướng mắt thế à?”

Sau khi nói điều đó, tôi nhận ra mình đã quá cay nghiệt. Từ ngày hôm qua, tôi đã cố gắng kiềm chế cảm xúc. Ayaka điếng người, ha hốc miệng. Sau 3 giây, cô ấy đột nhiên đỏ bừng mặt.

“Sao cậu lại đột nhiên hỏi điều đó?”

Cô ấy thực sự hỏi tôi tại sao.

“Tớ chỉ có thể trò chuyện với người khác qua một bức tường, nó làm phiền ai à?”

“…..Nó làm phiền tớ!”

Ayaka trả lời, khuôn mặt đỏ bừng.

“….Cậu làm tớ bực!”

Giọng Ayaka trở nên gay gắt, và cô ấy lặp lại một lần nữa. Bất ngờ, tôi chỉ có thể nhìn đôi môi cô ấy mà sửng sốt. Cô ấy nói gì vậy? Cô ấy có ý gì?

“Cậu không cần phải biết nhiều hơn về những người khác trong lớp, nhưng cậu không thể bớt cảnh giác khi nói chuyện với tớ được à? Nó làm tớ cô đơn lắm.”

“…..Tại sao?”

“Tại sao? Cậu hỏi tớ tại sao? Cậu không biết ư?”

Ayaka đứng dậy và nói to. Vài học sinh khác trên sân nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

“Tớ….Ơ? A, tại-tại sao?” Nhưng suy nghĩ lung tung khiến tôi như mê sản. Tôi đứng dậy.

“….Tớ thực sự không biết.”

“Quên đi, đừng để tâm nếu cậu không biết.”

Cả khuôn mặt Ayaka trở nên buồn bã, cô cắn môi và lắc đầu. Tôi sững người. Ayaka cầm cặp trên băng ghế cạnh khu vườn, quay lại và chạy đi.

“….Đợi đã!”

Tôi không biết tại ao mình muốn giữ Ayaka lại, nhưng cô ấy hất manh tay tôi ra.

Bzzzzzzzt.

Tiếng một thứ gì đó bị xé toạc bỗng vang lên, cả cơ thể tôi trở nên lạnh toát.

Một vật màu vàng rơi xuống đất.

Tấm băng Ủy ban làm vườn rách toạc thành mảnh vải màu vàng.

“A….”

Ayaka quay lại, lấy tay che mồm, và đứng nhìn tấm băng khi tôi nhặt nó lên và định nói gì đó. Ayaka nhanh chóng quay người lại và chạy đi, biến mất khỏi cổng trường.

Bị bỏ lại phía sau. Tôi quý xuống, đờ đẫn dưới anh mặt trời mùa đông, nghĩ đi nghĩ lại về những gì Ayaka nói. Tôi nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn không thể hiểu được lí do Ayaka khóc, và chẳng biết làm gì bây giờ.

Tôi đứng đó một lúc, và nhặt chiếc xẻng cùng tấm băng lên. Ban đầu tôi nghĩ rằng Ayaka sẽ quay lại, nhưng như một thành viên của câu lạc bộ làm vườn, tôi vẫn làm công việc của mình. Nhưng tôi chỉ biết cách tưới cây và nhỏ cỏ, sau khi làm xong, trái tim tôi dường như xuất hiện một khoảng trống.

Chờ tới khi mặt trời lặn, Ayaka vẫn không quay lại.

Tôi đi tới phòng máy tính mà lâu nay tôi chưa tới, ngồi vào chỗ bên cửa sổ nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu để mà bật máy. Trong phòng máy tính chỉ có một người nên khá yên lặng.

Tôi đặt miếng băng tay xuống bàn. Tại sao? Tại sao Ayaka lại giận chứ? Tôi càng tức khi nghĩ tới nó. Cô ấy không giải thích rõ ràng mà chỉ bắt đầu khóc, nó càng khiến tôi nhức đầu. Tôi thậm chí còn không biết đó là loiix của tôi. Không, đó là lỗi của tôi. Nếu tôi không thể tiếp tục yên lặng, tôi sẽ phải làm gì đây?

Và rồi tôi suy nghĩ.

Chẳng phải thế có nghĩa là mình đã quay lại những ngày mình một mình sao?

Sự yên lặng trong căn phòng thật ngột ngạt. Không thể chịu được, tôi nhét chiếc băng tay vào túi và đi ra khỏi phòng.

*

Khi tôi nghĩ tới, đây là lần đầu tiên tôi tới ga một mình. Quanh nhà ga có rất nhiều người đang chờ qua đường, đôi khi một đám đông chạy xô ra như thể một chiếc cổng nào đó đột ngột mở.

Trên đường là âm thanh của dàn nhạc bao gồm khí thải, tiếng chân của hàng trăm người, tiếng người rao bán điện thoại và âm thanh của bản nhạc giáng sinh. Đi trong đám đông, lưng và vai tôi liên tục bị xô đẩy, nên tôi chỉ có thể bước đi lảo đảo. Đột nhiên, tôi thấy mình như đang ở chốn nào đó hoang vu lắm, trong cái mùa đông này.

Tôi lắc đầu, băng qua vạch kẻ đường và tới khu vòm tại trung tâm con phố.

Tôi nhớ rằng phải xử dụng đồng xu để chơi, nhưng chẳng nhớ được rằng mình đã chơi gì. Sau khi dùng hết những đồng xu, tôi ngồi lên ghế, tựa lưng vào tường và nhìn vào màn hình game over của trò chơi.

Trước khi gặp Ayaka, mình giết thời gian kiểu gì nhỉ? Tôi thực sự không nhớ, thật là khó tin. Tôi không biết phải xin lỗi Ayaka bằng cách nào nếu gặp cô ấy ở cửa hàng ramen, vậy nên tôi chỉ có thể ở khu vòm, chán nản. Bởi vì Ayaka còn không muốn nói chuyện với tôi.

Tôi mệt mỏi ngả lưng vào bức tường, và không rời đi cho tới khu khu vòm phát bài ‘Chúc ngủ ngon’.

*

Đã quá nửa đêm, con đường tới nhà ga khi trước đã phủ trong bóng tối. Tôi tới gần tiệm ramen Hanamaru và nhìn vào trong cửa hàng từ những dãy nhà.

Màn cửa đã bỏ xuống, một ánh sáng lờ mờ có thể nhìn thấy từ trong căn bếp tối đen. Chẳng còn ai khác ngoài Min-san, có vẻ như đã tới lúc đóng cửa.

Mình đang làm gì vậy?

Tôi luồn giữa những chiếc điều hòa để nấp. Mọi thứ đã trở nên lộn xộn. Tôi thực sự muốn đào một cái lỗ mà chui xuống. Khi tôi ngồi xuống, một cơn gió lạnh thổi qua chiếc áo mỏng. Có khi tôi nên ngủ ở đây? Mình có thể chết cóng vì lạnh như vậy.

“Narumi, cậu làm gì ở đó thế?”

Đột nhiên tôi nghe một giọng nói phía trên mình. Bất ngờ, tôi đứng bật dậy và cộc đầu vào ống khói. Cơn đau làm cho tôi nhìn thấy cả sao.

“….Đau quá.”

“Cậu là thằng ngốc à…..”

Một vẻ ngạc nhiên xuất hiện trên khuôn mặt Min-san.

“Sao mà…..” Sao mà chị ta biết mình ở đây thế?

“Alice gọi, bảo rằng có kẻ quanh quẩn ở đây. Mà sao cậu lại ở đây thế? Ayaka về nhà rồi!”

“A….”

Là camera bảo vệ. Thật phiền phức, tốn những thiết bị hiện đại cho một nơi vô dụng. Tôi không nhìn Min-san nhưng cảm thấy ánh mắt chị ta nhìn mình.

Tôi chẳng nói được gì.

Cuối cùng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài.

“Cậu muốn vào cửa hàng không? Có vài món mới cho mùa đông đấy.”

Tôi ngẩng đầu lên. Min-san đã cởi chiếc áo khoác ngoài, mặc chiếc tạp rề, trong khi chỉ có tấm sarashi quấn phía trên cơ thể, nó như một phần cơ thể chị ta vậy.

Min-san nắm tay tôi và lôi vào cửa hàng. Tôi vừa mới tới hôm qua, nhưng cái mùi của tiệm Hanamaru này khiến tôi thấy nhớ nhung. Một chiếc nồi lớn được dùng để nấu nước dùng vẫn đang được đun nóng, một làn khói trắng tỏa ra từ đó. Mặc dù là mùa đông, nhưng nước dùng nếu được chuẩn bị trong một thời gian dài sẽ vẫn nóng, đúng không nhỉ? Chỉ là cách mà Min-san ăn mặc: Hở bụng, quá hấp dẫn đối với một thiếu niên như tôi. Tôi chỉ có thể nhìn đi chỗ khác.


Min-san lấy hai chiếc cốc và ngồi xuống bên cạnh tôi. Xin chào? Chị chỉ cuốn có sarashi phía trên thôi đấy! Ít ra chị cũng mặc áo vào đi chứ? Tôi cố gắng không nhìn vào chị ta và tập trung vào cốc kem. Lần này, kem có vị cacao. Chỉ ăn một thìa, tôi có thể cảm thấy vị ngọt của phomat và hương thơm của vang cam. Đây là thứ ngon nhất tôi từng ăn.

“……Tiramisu?”

“Đúng vậy, thỉnh thoảng tôi cũng thử làm thứ gì đó theo trào lưu xem. Nó có ngon không?”

Tôi gật đầu. So với ramen, nói rằng kem ở đây ngon không hề quá chút nào. Tôi nhớ rằng Tiramisu tiếng Ý nghĩa là ‘Hãy cho tôi động lực’, vẻ chán nản của tôi hiện rõ trên mặt sao? Tôi chìm trong suy nghĩ và vô tình lỡ lời.

“Chị làm kem ngon nhue vậy thế tại sao lại mở cửa hàng ramen?”

Whoosp!

Tôi thận trọng nhìn biểu hiện của Min-san, nhưng chỉ có thể thấy một vẻ u buồn trên khuôn mặt chị.

“Cửa hàng này vốn thuộc về bố tôi.” Vẻ mặt Mi-san bỗng trở lại bình thường và nói: “Tôi đã muốn mở một cửa hàng kem, vậy nên đã đi học nghề tại một cửa tiệm hàng bán kem. Nhưng một hôm, bố tôi biến mất không để lại bất cứ dấu tích gì, nên tôi quay lại thừ kế cửa hàng này.”

“Em xin lỗi….” Tôi không biết phải nói gì, và chỉ có thể cúi đầu xin lỗi. “Em xin lỗi vì đã hỏi những câu như thế.”

“Cậu không cần phải xin lỗi.” Min-san nói trong khi mỉm cười.

“Chị có bao giờ nghĩ rằng biến cửa hàng này thành cửa hàng kem chưa?”

“Rồi. Nhưng tôi thích cái cửa hàng này, khách hàng và cả không khí ở đây. Nó chỉ tồn tại bời đây là cử hàng ramen. Nếu tôi làm lại cửa hàng, nó sẽ biến mất, vậy nên tôi chọn tiếp tục.”

Min-san nhìn quanh cửa hàng tăm tối. Chiếc thực đơn vương những giọt dầu, bút tích của một người nghệ sĩ(Chắc là vậy) gắn trên tường, quầy hàng đầy nết nứt, và căn bếp cùng trần nhà cũ kĩ nhưng được đánh bóng.

“Những kẻ vô công rồi nghề đó tuyên bố rằng phía sau cửa hàng ramen là lãnh thổ chủa chúng, cũng bởi vị họ chẳng con nơi nào để đi cả. Tôi cũng không bận tâm điều đó!”

Trong khi nói, Min-san vỗ chiếc tạp rề in chữ ‘Hanamaru’ ở trên. Đó là biểu tượng của cửa hàng, và cửa hàng này là những gì Min-san có khi từ bỏ giấc mơ mở một cửa hàng kem.

“V…Vậy sao?”

Tôi lại nghĩ những điều vô nghĩa và vô tình thốt ra.

“Nhưng bố chị có thể mất tích chỉ vì không thích cửa hàng ramen và không muốn chị thừa kế nó.”

“Tôi biết.”

Min-san vỗ mạnh vào vai tôi trong khi cười lớn.

“Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, tôi chỉ làm vì thấy rằng mình thích làm điều đó, thế là đủ. Con người sống bằng cách ép người khác chấp nhận một người khác để chấp nhận cách sống của họ.”

Tôi ngây ra nhìn vào khuôn mặt Min-san.

“Chúng ta không thể biết rằng họ nghĩ gì, vậy nên chỉ có thể cho rằng họ cũng giống chúng ta!”

…….A, thì ra là vậy.

Tôi cuối cùng cũng hiểu lí do Ayaka tức giận.

Cô ấy giống tôi. Tôi, cũng vậy, chán nản và giận giữ vì Ayaka bỏ đi mà không nói lời nào.

Bởi vì người duy nhất bên cạnh tôi là Ayaka.

Ayaka cũng là người duy nhất nói chuyện với tôi.

Tại sao bay giờ tôi mới nhận ra điều đơn giản đó? Tại sao lại là bây giờ?

Sau một hồi lâu yên lặng, tôi mới nhận ra trán mình đang đặt trên đôi vai trần của Min-san, tôi vội lùi lại.

“A,er….xin lỗi.”

Min-san cười, vỗ đầu tôi “Ổn mà, cậu không phiền chứ?”

Mọi thứ đều ổn cả rồi phải vậy không? Mặc dù tôi vẫn chưa biết phải làm gì. Có lẽ bởi vì cảm thấy nhẹ nhõm hơn, bụng tôi bắt đầu kêu lên, Min-san đã không bỏ lỡ điều đó.

“Có ramen vị mới đấy, cậu có muốn thử không?”

“Err…Err…” Tôi do dự phút chốc. Có vẻ như Min-san đã biết gì đó, chị ta liếc mắt nhìn tôi trong khi tiến lại gần.

“…..Hmmm, tôi thấy cậu có vẻ hay nói cho người khác biết suy nghĩ của mình, nên tôi muốn hỏi cậu vài điều.”

“A?” Trông tôi giống kiểu người đó sao? Tôi hay nói một mình lắm à?

“……Ramen thế nào? Có ngon không?”

Biểu hiện của Min-san trở nên chân thành. Tay chị ta nắm cả 2 tay tôi, đôi mắt ướt át quyến rũ nhìn khiến tôi không thể yên lặng.

“Err…”

“Cậu cứ nói thật đi. Tôi không đánh đâu.”

“Đôi khi nước dùng có hơi ngọt…”

“Cậu cứ nói thành thất, nó ngon hay dở?”

“Nếu chị thực sự muốn em nói, vậy thực sự là nó tệ. Au! Đau quá, chẳng phải chị nói không đánh em sao?”

“Im đi đồ ngốc!”

Tôi bị đưởi ra khỏi cửa hàng.

“Tôi SẼ là ra nồi nước dùng khiến cậu phải khen ngon và phát khóc, nhớ đấy!”

Giống như một đứa trẻ hét vào tôi, Min-san đóng chiếc cửa bằng lưới sắt. Tôi giò là người duy nhất đứng dưới ngôi nhà này.

Mọn thứ sẽ ổn cả bây giò chứ? Xin lỗi thế nào đây? “Nó đơn giản lắm….” Lời của Ayaka bỗng vang lên trong đầu tôi ‘Cứ la lên khi cậu thấy giận dữ giống như những người khác, và cười khi hạnh phúc giống như những người khác, nói ra suy nghĩ cuarminhf khi cậu muốn điều gì đó, cậu cũng có thể làm được.’

Nếu mọi thứ đều đoen giản nhue thế thì giờ này tôi đã không ở đây. Vậy tôi có thể làm cái quái gì đây? Tôi suy nghĩ mông lung trong khi đi về phía con đường lạnh lẽo và tối tăm.

*

Tôi nghỉ học 2 ngày. Không phải vì ốm hay đau đớn gì. Mặc dù tôi, bản thân tôi nghĩ rằng nó thật ngu ngốc, tôi vẫn cảm thấy: Không thể gặp Ayaka trước khi chuẩn bị tinh thần.

Thứ 6, tôi tới trường sau khi đã tan học. Tôi đã không lên sân thượng một thời gian, nhưng chẳng thấy Ayaka đâu. Đi qua hàng rào và nhìn vào khuôn viên trường, tôi cũng không thấy Ayaka ở đó.

Tôi nghĩ—Có khi quá muộn rồi, có khi tôi đã mất tất cả mọi thứ rồi, dù vậy tôi vẫn đi đi lại lại vòng tròn một cách nực cười, cố gắng để sửa đổi. Chẳng ích gì, bởi vì mình là một thằng ngốc.

Sau khi cân nhắc, tôi nghĩ tới một nơi tôi vẫn chưa kiểm tra.

Nhà kính nằm ở phía trong, gần bức tương bao quanh khu trường, bên kia bức tường là nghĩa trang, vì vậy không có nhiều người tới đó. Gia nhập câu lạc bộ làm vườn 1 tháng hoặc lâu hơn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tới nhà kính. Vì chăm sóc cây trong nhf kính đòi hỏi kĩ năng đặc biệt, nên Ayaka thường tới đó một mình.

Qua lớp kính mờ, tôi chỉ lờ mờ thấy bên trong khu nhà, nó to như một phòng học vậy.

“…..Fujishima-kun?”

Thình lình đối mặt với Ayaka, người có vẻ bất ngờ sau khi phát ra tiếng hét. Tôi cũng bất ngờ, và không thể chấp nhận được thực tế rằng Ayaka đang đứng ngay trước mặt tôi.

“Tớ¬-Tớ vừa phun thuốc diệt cỏ ở bên trong nên đừng lại gần.!”

Ayaka lấy lại vẻ lạnh đạm và đẩy tôi ra khỏi nhà kính.

“Sao cậu lại đến đây?”

Giọng Ayaka có vẻ như cô ấy vân còn giận.

“….Thì tớ vẫn là thành viên của câu lạc bộ làm vườn.”

“Cậu không cần phải ép bản thân làn nữa đâu. Là lỗi của tớ vì đã lôi cậu vào câu lạc bộ. Vậy nên cứ là thành viên ma ở câu lạc bộ của nhau đi.”

Ayaka nói giận giữ, khác với tính cách cô ấy.

“…..Không đâu.”

Tôi nói bằng một giọng ngày một nhỏ dần. Có thể Ayaka sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa. Nghĩ tới đó, cả người tôi run lên.

“Tại sao? Chẳng phải cậu….”

“…..Nếu mọi thứ cứ diễn ra thế này, chẳng phải mọi thứ chúng ta cố gắng cùng làm đều trở nên vô nghĩa hay sao?”

“---Ế?”

Tôi lấy chiếc túi bóng trong túi ra, lấy ra một trong số chúng và nhét vào tay Ayaka. Cô ấy mở tay ra và nâng nó lên ngang tầm mắt. Đó là một mảnh vải mầu đen-Một chiếc băng tay, và trên đó có in một hình tròn màu cam.

Ayaka nhìn chiếc băng tay một hồi lâu và ngẩng đầu lên.

“……Dê xồm, cự tuyệt, máy móc?(Chú ý: Dê xồm, cự tuyệt, máy móc tiếng Nhật là ‘Chikan’, ‘Genhitai’ và ‘Machine’ tương tự chữ viết tắt CGM trên chiếc băng.)”



“Whoa, tớ chỉ đùa thôi, xin lỗi.”

“Cậu đọc từ ở giữa đi – M HighSchool Gardening Club”

“……Nó nghĩa là, chúng ta, phải không?”


Tôi quay đi và gật đầu. Vẻ mặt Ayaka thay đổi phức tạp, dường như vừa muốn khóc vừa muốn cười.

“Cậu là cái này kiểu gì thế? Chẳng lẽ vì làm nó mà cậu nghỉ ở nhà hai ngày, phải không?”

“Ừ, tớ thiết kế trên máy tính và làm ở cửa hàng.”

Ayaka có vẻ dịu đi. Cô ấy cẩn thận đeo chiếc băng tay và cho tôi xem, thái độ cứng rắn khi nẫy cũng dần biến mất.

Ayaka nhìn chiếc túi bóng trong cặp tôi và nói: “Cậu cũng làm một cái cho mình chứ?”

“Ừ, cậu phải đặt làm ít nhất 10 cái nếu muốn làm ở đó.”

Tôi nghĩ rất nhiều thứ để xin lỗi, nhưng bây giò đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

“Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng cậu kém trong việc dàn xếp với người khác.”

Ayaka cười vui sướng, trong khi tôi xấu hổ vô cùng, và chỉ có thể cúi đầu xuống.

“Nhưng cậu làm chiếc băng tay này cho tớ, tớ vui lắm.”

Cô ấy nói với tôi, tôi ngẩng đầu lên, vụng về đáp lại lời cô ấy bằng một giọng lí nhí “Uh, tớ xin lỗi.” Đó là điều tôi có thể làm khi đó.

“Này, chúng ta làm một cái to đi! Giống như cờ hay gì đó ý. Chúng ta có thể dùng trong lễ hội trường tại cuộc đua chạy tiếp sức của câu lạc bộ.”

Vậy ai sẽ tham gia? Trong khi chỉ có 2 người trong câu lạc bộ.

“Đúng rồi, chúng ta có thể làm một cái Webpage! Chúng ta để cái logo đó trên trang chủ Website. Cậu có biết làm không?”

Cậu có thể đặt gì lên trang Web chứ? Tôi không có thời gian để trả lời trước khi Ayaka tiếp tục. “Vậy tớ sẽ đi mượn chìa khóa trên sân thượng.” và chạy đi.

Khi nhìn theo bóng cô ấy, tôi thầm nghĩ: Mọi thứ sẽ ổn thôi nếu cứ như thế này.

Tôi có thể vụng về, nhưng thế cũng đủ nếu tôi làm những gì mà tôi biết, từng chút, từng chút một.

*

Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Ở một nơi tôi không biết, cái thế giới nhỏ bé của tôi đang yên lặng bị ăn mòn bởi thuốc. Và góc của tờ giấy tối hôm đó, là báo cáo về cái chết của một người đàn ông trẻ, người được đưa vào bệnh viện vì dùng thuốc quá liều.

Sự việc ‘Angle Fix’ đã làm đảo lộn mùa đông năm tôi 16 và người đầu tiên chết trong sự việc đấy là người đó.
 
 

 
Người viết : Sinout_55
Link: forum

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Comments  

 
0 # RE: Light Novel Translation - Kamisama no Memo-chou - Chương 2 Yuyoris 2012-08-16 19:18
- chờ bộ này mãi =]] chỉ yếu là xem bé loli thôi =))
Reply | Reply with quote | Quote
 

Add comment