Sunday, May 19th

Last update12:02:29 AM GMT

You are here:: Misc. Light Novel Translation - Utsuro no Hako to Zero no Maria Tập 1 - Phần 3

Light Novel Translation - Utsuro no Hako to Zero no Maria Tập 1 - Phần 3

Email In PDF.
( 3 Votes )

Được sự đồng ý của cậu Solarius, tớ sẽ bắt đầu đăng các project dịch Light novel qua tiếng Việt của cậu ấy. Sau đây là phần 3 của tập 1 bộ LN Utsuro no Hako to Zero no Maria. 



(click to show/hide)
Chúng tôi đá bóng trong giờ thể dục.

Tôi nằm ngủ trên đùi của Mogi vì tôi bị chảy máu cam.

Đột nhiên tôi tự hỏi về cảm giác của cô ấy khi để cho tôi ngủ với tư thế như thế. Phải chăng cô ấy đang cố gắng, dù chỉ một chút, chỉ để lôi cuốn tôi?

Tôi không có chút manh mối nào hết; cô ấy vẫn không bộc lộ một chút cảm xúc nào như mọi khi, trong những lúc tôi nhìn trộm cô ấy.

“…Mogi-san”

“Gì vậy?”

“Cậu đang nghĩ gì thế?”

“Ừm…thì…?”

Mogi nghiêng đầu. Nhưng cô ấy không trả lời ngay. Phản ứng duy nhất mà cô ấy bộc lộ với câu hỏi của tôi là gương mặt bối rối.

Điều này làm tôi lưỡng lự đôi chút. Nếu quá khó để hiểu được người mình yêu, tình yêu đó có thực sự tiến triển?

Tại sao tôi lại yêu một người con gái khó hiểu như thế này?

Ngay từ đầu – tôi đã bắt đầu yêu cô ấy từ lúc nào ?

Tôi cố gắng nhớ lại.

“………Ừm?”

“…Gì vậy?”

Mogi hỏi tôi khi tôi chợt phát ra tiếng nói.

“À! K-không…không có gì!”

Chắc chắn rằng mặt tôi không nói rằng ‘không có gì’. Mogi biết điều đó. Nhưng vì cô ấy không có cách để hỏi tôi về vấn đề này, cô ấy vẫn giữ yên lặng, không làm gì cả.

Tôi ngồi dậy mà không có biểu hiện báo trước nào.

“À, ừm…hình như mũi của tớ hết chảy máu rồi.”

“…hm.”

Cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc bằng những từ ngữ đơn giản như thế.

Tại sao tôi lại tự nguyện từ bỏ tình huống thuận lợi như thế? Niềm hạnh phúc đó có thể sẽ không xảy ra lần thứ hai.

Nhưng – đó là điều không thể.

Các bạn thấy đấy, dù tôi cố gắng đến mức nào đi nữa --- Tôi không thể nhớ ra.

Mình không thể nhớ. Mình không thể nhớ. Mình không thể nhớ! ---- Mình không thể nhớ mình bắt đầu yêu cô ấy từ khi nào!

Tại sao mình lại yêu cô ấy? Nguyên nhân là do đâu? Hay đơn giản là mình chỉ bị cô ấy cuốn hút, ngay cả khi không có cơ hội nào đặc biệt?

Đúng ra mình phải biết chứ; làm sao mà mình có thể quên được, nhưng mình không thể nhớ, dù mình cố gắng đến mức nào đi nữa.

Đây không phải là tình yêu sét đánh. Và ngoại trừ việc mình với cô ấy là bạn cùng lớp, mình không có điểm gì chung cả.

Và rồi, sao có thể lại đột ngột như vậy? Hay mọi người định nói rằng đây hoàn toàn là tình yêu chợt thức tỉnh ---


“---không thể nào…”

Dù thật khó để tin nhưng đây là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ ra. Một tình yêu hoàn toàn thức tỉnh trong tôi.

“Sao vậy? Cậu có ổn không? …Cậu có cần đến phòng y tế không?”

Mogi hỏi tôi với giọng nói nhỏ nhẹ. Tất nhiên là tôi rất hạnh phúc khi cô ấy lo lắng cho tôi. Hoàn toàn hạnh phúc. Cảm giác này không phải giả tạo.

“…Tớ không sao. Tớ chỉ nghĩ vẩn vơ thôi.”

Tôi tự hỏi mình vài lần để chắc rằng mình không sai. Nhưng tôi càng suy xét kĩ hơn, điều đó càng đúng đối với tôi.

Tôi không bị Mogi hớp hồn.

Cho đến lúc nào? Ngay khi---

---Tôi vẫn chưa yêu cô ấy cho đến ngày hôm qua.

“---À, ra vậy.”

Tôi nhìn học sinh chuyển trường đang đứng giữa sân – Otonashi Aya.

Cái duyên cớ khiến tôi bị lôi cuốn bởi Mogi xảy ra khi nào? ---à, dễ quá. Đó không phải là ngày hôm qua. Nhưng hôm nay tôi đã yêu cô ấy rồi. Vậy đó là khi nào?

Chỉ có một khả năng --- giữa ngày hôm qua và hôm nay.

Chỉ trong khoảng hơn 20 000 vòng lặp xảy ra vì ‘Lớp học Loại bỏ’.

À, tôi nhớ rồi. Chỉ là một mảnh vỡ kí ức nhỏ, nhưng chắc chắn tôi nhớ lại nhiều hơn so với bình thường. Tuy vậy, đó vẫn chỉ là một mảnh vỡ kí ức nhỏ, nên hầu hết mọi kí ức của tôi đã mất.

Tôi đã quên mất đoạn kí ức quan trọng nhất với tôi – làm thế nào tôi yêu Mogi. Và rõ ràng là tôi sẽ không lấy lại được. Tôi không thể sẻ chia bất cứ điều gì với Mogi. Một tình yêu không được đền đáp mà tôi không thể làm gì được hơn dù thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa; chỉ có cảm xúc của tôi là trở nên mãnh liệt hơn.

Không, còn hơn thế nữa. Tình yêu này có thể sẽ biến mất ngay khi ‘Lớp học Loại bỏ’ chấm dứt. Ý của tôi là tình yêu này còn không thể tồn tại nếu không có ‘Lớp học Loại bỏ’.

Lạ thật. Việc như thế là hết sức lạ lùng. Tình yêu này không phải là một thứ dối trá.

Nhưng có khi nào đây là một tình yêu giả tạo không thể tồn tại ngay từ đầu?


Một cơn gió chợt thổi nhẹ qua ngay trước khi tiết học kết thúc. Cơn gió ấy thổi tung váy của Mogi. Sao thế này? Tôi có cảm giác rằng tôi đã biết về cái quần lót màu xanh .

Không, tôi không biết.

Chuyện Mogi đang mặc quần lót màu xanh nhạt ngày hôm đó.

Và cả chuyện Otonashi Aya đã hi sinh Mogi Kasumi nhiều hơn bất kì ai để giữ lại kí ức của cô ta.



Vì vậy tôi quyết định.

Bảo vệ ‘Lớp học Loại bỏ’ này.





Lần này Otonashi Aya không đến tiếp cận tôi.

Không, tôi nghĩ bây giờ vẫn giống như lần trước đây. Tôi có thể nhớ được chút ít, nhưng chỉ được thế này trong một lúc.

Trong giờ ăn trưa, Otonashi Aya ngồi một mình, mệt mỏi nhai chiếc bánh mì.

Lần này tôi là người tiếp cận cô ta.

Chỉ như vậy thôi mà người tôi đã căng cứng lên, tim đập thình thịch. Cái cách Otonashi chối từ người khác đã tích tụ thành một bức tường bảo vệ to lớn, đủ sức đè nặng áp lực lên những người xung quanh.

“…Otonashi-san.”

Tôi tự chuẩn bị và gọi tên cô ta. Tuy vậy, Otonashi còn không thèm quay đầu lại. Nhưng từ khoảng cách này cô ta không thể không nghe thấy tôi nói gì, nên tôi vẫn tiếp tục nói không cần đợi trả lời.

“Tôi có chuyện cần bàn.”

“Tôi thì không.”

Cô ta từ chối nói chuyện với tôi chỉ trong nháy mắt.

“Otonashi-san.”

Không phản ứng. Cô ta tiếp tục ngồi nhai chiếc bánh mì một cách miễn cưỡng.

Dường như cô ta có ý định phớt lờ tôi dù tôi có nói gì đi chăng nữa. Trong trường hợp đó tôi chỉ cần làm một chuyện đơn giản là làm cô ta không thể phớt lờ tôi.

Nó chợt xuất hiện trong đầu tôi khi tôi nghĩ đến.

“…Maria.”

Miệng của cô ta ngừng chuyển động.

“Tôi có chuyện cần bàn.”

Dù vậy cô ta vẫn không nhìn tôi. Cô ta cũng không nói bất kì điều gì.

Cả lớp học chết lặng. Những người trong lớp chỉ nín thở nhìn chúng tôi.

Và cuối cùng dường như Otonashi cũng mất hết kiên nhẫn và thở dài.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ anh lại nói ra cái tên này. Có vẻ như lần này anh cũng nhớ được khá nhiều chuyện đấy.”

“Rồi, vậy---”

“Dù có đúng như vậy, tôi vẫn không có việc cần bàn với anh.”

Cô ta lại một lần nữa nhai chiếc bánh mì một cách chán nản.

“Tại sao chứ!?”

Ánh mắt của những người trong lớp tập trung về tôi khi tôi đột ngột hét lên.

“Tại sao!? Không phải tôi là mục tiêu của cô sao!? Tại sao cô không thử lắng nghe tôi nói một lần!?”

“Anh hỏi tại sao à?”

Otonashi cười chế nhạo.

“Thực tình anh không biết gì hết sao? Ha! Đúng vậy. Lúc nào anh cũng khờ khạo, diễn trò thế này. Anh không biết tự suy nghĩ. Tại sao tôi lại phải chơi thân với một con người như thế?”

“…ừ thì, đôi khi tôi không biết tôi đã làm những gì.”

“Đôi khi? Đồ ngốc. Vậy cái “anh bây giờ” thì có sự khác biệt nào? Anh vẫn giống như vậy, không phải sao?”

“Làm sao cô lại có thể khẳng định như vậy? Có thể tôi sẽ giúp cô. Trong trường hợp đó-----”

“Gần như chả ảnh hưởng gì.”

Cô ta thốt ra những lời như thế, còn không để tôi kết thúc câu nói của mình.

Tôi định phản bác ngay tức thì. Nhưng cái ý định phản đối này bị xóa sạch bởi những lời nói sau của Otonashi.

“Bởi vì đây không phải là lần thứ hai hay lần thứ ba anh đề nghị như thế này.”

“Sao---?”

Tôi bất ngờ đến nỗi ngay cả mặt tôi cũng trông rất buồn cười. Khóe môi của cô ấy chợt nâng lên, Otonashi đặt chiếc bánh mì đang ăn dở xuống và nói.

“Được thôi. Dù gì lần này cũng toàn là những thứ vô dụng. Đây không phải là lần đầu tiên tôi giải thích chuyện này, nhưng dù sao tôi vẫn nói cho anh biết.”

Otonashi đứng dậy bước đi.

Tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc lặng lẽ theo sau cô ấy.




Như mọi khi, Otonashi dẫn tôi đến phần sân phía sau của trường. Và cũng như mọi khi, cô ấy dựa lưng vào tường.

“Tôi phải nói điều này ngay từ đầu. Tôi không nói chuyện nổi với anh. Anh vẫn nghe theo những lời tôi nói như một thằng ngốc.”

“…Tôi có thể tự lựa chọn.”

Tôi nói vậy để ra vẻ nổi loạn một chút, nhưng Otonashi chỉ quắc mắt nhìn tôi một cách lạnh lùng.

“Hoshino, anh có biết lần này là lần thứ bao nhiêu rồi không? Không, anh không biết. Đây là vòng lặp thứ 27 753.”

Đó là một con số hết sức kinh hoàng.

“…Cô đếm chính xác từng lần à?”

“Đúng, bởi vì không có cách nào để xác nhận lại việc này một khi tôi ngừng đếm dù chỉ một lần. Nếu tôi quên, tôi sẽ mất phương hướng rằng mình đang đứng ở đâu. Vì vậy tôi phải đếm.”

Chắc chắn một điều rằng sẽ dễ chịu hơn một chút nếu một người biết mình đã bước đi được bao nhiêu đến một cái đích vô định.

“Tôi đã lặp lại nhiều đến thế này rồi. Tôi đã thử gần hết mọi cách có thể để tiếp cận anh. Tôi còn không thể nghĩ ra được bất kì điều gì mà tôi vẫn chưa thử.”

“Đó là lí do cô nói rằng nói chuyện với tôi cũng không có ích gì sao?”

“Đúng.”

“Cô cũng không còn cố gắng thuyết phục tôi giao nộp ‘chiếc hộp’ cho cô nữa sao?”

“Tôi đã từ bỏ chuyện đó lâu rồi.”

“Tại sao? Vào thời điểm nào đó trong những vòng lặp này, thế nào cũng có một tôi chịu hợp tác.”

“Đúng, đương nhiên là có. Có những lần anh đối xử với tôi như là kẻ thù, và có những lần anh hợp tác với tôi. Nhưng anh biết không? Chuyện đó chả có ảnh hưởng gì hết. Kiểu gì thì anh cũng không đưa ‘chiếc hộp’.”

Mình không đưa chiếc hộp ngay cả khi mình hợp tác? …thôi, cũng có lí. Nếu Otonashi đã có được ‘chiếc hộp’, vậy thời điểm <<hiện tại>> trong ‘Lớp học Loại bỏ’ cũng không tồn tại.

“Chỉ để xác nhận: chắc chắn rằng tôi có ‘chiếc hộp’, đúng không?”

“Tôi luôn tự hỏi mình câu hỏi này một cách không ngừng nghỉ. Nhưng kết quả lúc nào cũng giống nhau. Chắc chắn một điều rằng, Hoshino Kazuki chính là ‘chủ nhân’.”

“Tại sao cô nghĩ như vậy?”

“Không có nhiều người khả nghi như anh nghĩ đâu. Giải thích dài dòng lắm nên tôi sẽ tóm tắt cho dễ hiểu. Những người khả nghi không thể nào đánh lừa được tôi trong suốt 27 753 lần được. Vì vậy, anh là ‘chủ nhân’ duy nhất có thể. Hơn nữa, dù không liên quan gì đến ‘Lớp học Loại bỏ’, cũng có bằng chứng không thể chối cãi được, đúng không?”

Đúng như cô ta nói. Tôi đã gặp người phân phát ‘chiếc hộp’…

“Ngay cả khi anh không lấy ‘chiếc hộp’ ra. Hay nói đúng hơn, anh không thể. Tôi đã đánh dấu anh như là ‘chủ nhân’ hơn 20 000 lần trước rồi.”

“Vậy nên cô đầu hàng?”

Otonashi này mà lại không bỏ chút công sức nào để lấy ‘chiếc hộp’ sao?

“Tôi không đầu hàng. Đơn giản là tôi không thể lấy được chiếc hộp. Cứ xem như anh đang tìm đồng 100 Yên đúng ra đang nằm ở trong ví của anh, nhưng anh vẫn không thể tìm ra nó dù anh có lộn cả chiếc ví từ trong ra ngoài. Tìm mọi ngóc ngách của chiếc ví đó thì dễ. Tuy vậy, anh vẫn không thể tìm ra. Trong trường hợp đó anh phải thừa nhận rằng đồng 100 Yên không còn ở đó nữa. Trong 27 753 vòng lặp, tôi đã đi đến kết luận rằng <<Tôi không thể lấy lại ‘chiếc hộp’ từ Hoshino Kazuki>>.”

Otonashi cau có với tôi trong chốc lát rồi quay lưng đi.

“Được rồi, màn trình diễn kết thúc. Còn muốn nói gì nữa không?”

“…Có! Đó là lí do tôi muốn nói chuyện với cô ngay từ lúc đầu.”

Tôi phải nói.

Tôi đã quyết định. Tôi quyết định bảo vệ ‘Lớp học Loại bỏ’.

Otonashi, người đã giết Mogi vô số lần, tôi sẽ ---

“Tôi xem Otonashi-san, không, Otonashi Aya ---”

“ --- là kẻ thù?”

“ --- hả!?”

Điều mà tôi liều lĩnh quyết tâm nói cho bằng được, Otonashi đã đoán ra từ trước. Và cô ta vẫn thờ ơ, còn không nhìn mặt tôi đến một lần.

Khi cô ta thấy tôi hoàn toàn bị sốc không nói nên lời, Otonashi thở dài. Cô ta miễn cưỡng quay lại.

“Hoshino, anh vẫn chưa hiểu sao? Anh nghĩ tôi tốn thời gian với đồ ngốc như anh bao nhiêu lần rồi? Đây chỉ là một cái mẫu khác mà tôi lặp lại đến phát ngán. Tôi không thể nào không biết, phải không?”

“C-cái gì ---?”

Tôi đã quyết tâm như vậy vô số lần rồi sao?

Tại sao tất cả những lần đó lại đều vô nghĩa?

“Nhân tiện đây tôi cũng nói cho anh biết điều này. Ngay cả khi ngay trong thâm tâm anh quyết tâm tuyên chiến với tôi và cố gắng giữ lại kí ức cho mỗi lần sau; cuối cùng anh lại có thái độ thù địch này với tôi thôi. Hoàn toàn chắc chắn.”

“K-không thể nào---”

Cuối cùng thì điều đó có nghĩa rằng tôi đã quen với việc Mogi bị cô ta giết; rằng tôi đã lựa chọn xóa bỏ cảm xúc của mình đối với Mogi.

“Anh vẫn chưa tin tôi sao? Muốn tôi nói lí do tại sao tôi nghe điều đó vô số lần từ anh không?”

Tôi cắn chặt môi.

Otonashi xem như cuộc nói chuyện kết thúc rồi quay đi.

“Những suy nghĩ trong thâm tâm anh có thể tồn tại qua hơn 20 000 vòng lặp mà không gặp chút khó khăn nào. Tôi công nhận anh chỉ vì điều đó thôi.”

Tôi tự động ngẩng mặt lên.

Cô ta vừa nói rằng cô ta <<công nhận>> mình, đúng không? Otonashi này sao?

“Chờ chút đã.”

Vẫn còn một chuyện tôi cần phải hỏi dù có chuyện gì đi nữa.

Otonashi chỉ xoay đầu lại về phía tôi.

“Cô đã thôi không cố gắng lấy ‘chiếc hộp’ từ tôi, đúng không?”

“Đúng. Không phải tôi đã nói rồi sao?”

“Vậy---từ giờ trở đi cô định làm gì?”

Vẻ mặt của Otonashi vẫn không thay đổi. Cô ta vẫn nhìn thẳng vào tôi chứ không ngoảnh đi chỗ khác.

Tôi mới là người vô tình liếc đi chỗ khác để tránh cái nhìn trực diện ấy.

“À---”

Ngay lúc đó --- Otonashi bước đi mà không nói gì thêm.

Thậm chí còn không trả lời câu hỏi của tôi.





Sau đó Otonashi không trở về lớp học – có lẽ cô ta đã về nhà.

Tiết thứ năm, Toán. Tôi không thể hiểu ngay công thức, dù chắc chắn tôi đã nghe cái công thức kia cả tỉ lần rồi, và thay vào đó, tôi ngắm nhìn Mogi suốt.

Mình sẽ thực sự bỏ rơi Mogi sao? Chính mình sẽ thực sự loại bỏ những cảm xúc đối với cô ấy sao?

Không. Không thể được. Mình trong quá khứ nghĩ gì không còn quan trọng nữa.

Mình bây giờ sẽ không từ bỏ Mogi. Chỉ như thế thôi.


Tiết học thứ năm kết thúc.

Sau đó tôi lập tức đến chỗ Mogi. Cô ấy chú ý đến tôi và nhìn tôi với đôi mắt mở to. Chỉ như vậy thôi mà người của tôi cứng đờ như một hòn đá. Trái tim của tôi đập loạn nhịp.

Chỉ vì nhìn thấy cô ấy. Điều đó cho thấy rằng điều mà tôi sắp nói với cô ấy đặc biệt với tôi như thế nào.

Một hành động chắc chắn tôi sẽ không làm trong cuộc sống bình thường hàng ngày.

Nhưng tôi không biết làm gì hơn. Tôi không thể nghĩ ra cách nào khác để giữ lại được kí ức của mình.

Tôi không thể nghĩ ra cách nào khác ngoài việc tỏ tình với Mogi.

“…Mogi-san.”

Tôi nghĩ rằng mặt của tôi lúc đó trông trắng bệch một cách lạ lùng. Mogi ngạc nhiên nhìn tôi rồi nghiêng đầu.

“Ừm, có vài chuyện tớ muốn ---”



<<Xin cậu hãy đợi đến ngày mai.>>



“---Ơ”

Một bức tranh chạy ngang đầu tôi. Một giọng nói bắt đầu lặp đi lặp lại. Một cảm giác thật rõ ràng và sáng sủa, nó đau như thể những mảnh thủy tinh đâm vào mắt, vào tay, vào trí óc tôi.

Lồng ngực của tôi đập như điên dại như thể thể nó bị một cây búa nện vào.

K-không---

Mình không muốn nhớ lại. Mặc dù mình không muốn nhớ lại. Mặc dù mình muốn xem như chuyện đó chưa từng xảy ra vô số lần, nó vẫn không biến mất. Dù mình có thể quên nhiều kí ức quan trọng, chỉ có đoạn đó làm mình không thể quên được.

Đúng, đúng vậy---

Đã từ lâu lắm rồi --- Mình đã tỏ tình với Mogi.


“…Sao thế?”

“…xin lỗi, không có gì.”

Tôi lùi xa Mogi một chút. Cô ấy nhíu mày lên tỏ vẻ nghi ngờ nhưng cũng không hỏi thêm tôi điều gì.

Tôi trở về chỗ ngồi rồi mệt mỏi nằm dài lên bàn.

“…Thì ra là vậy.”

Giờ nghĩ lại thì điều đó quá rõ ràng. Cuối cùng mình cũng đã lặp lại ngày này hơn 20 000 lần rồi.

Mình tỏ tình với Mogi. Nhưng mình lại quên. Nên mình tỏ tình lần nữa. Và lại quên tiếp. Để chống lại ‘Lớp học Loại bỏ’ này, mình đã nói lời tỏ tình này dù mình còn không muốn làm thế, lặp đi lặp lại rồi lặp đi lặp lại, và lại quên cứ như vậy.

Và mỗi lần như vậy mình lại nhận câu trả lời mình không muốn nghe nhất.

Lúc nào cũng cùng một câu nói đó. Đó là câu trả lời đã được định trước. Thôi, không thể nào thay đổi được. Mogi không thể giữ lại kí ức, vì vậy câu trả lời của cô ấy cũng không thể khác hơn.

Câu trả lời đó ---


“Xin cậu hãy đợi đến ngày mai.”

Thực sự tàn nhẫn. Hãy nhớ rằng --- cái ngày mai đó không bao giờ đến.

Thu lấy mọi sự quyết tâm, kéo lấy sự can đảm mà mình đúng ra đã không có ngay từ đầu, căng hết nghị lực đến giới hạn – thế nhưng, những lời nói thành thật từ đáy lòng của mình hoàn toàn biến mất như thể nó chưa từng xảy ra. Và rồi, như lúc nãy, mình phải gặp cô ấy, người đã mất đi kí ức về lời tỏ tình của mình hàng ngàn lần, một lần nữa.

…ra vậy. Chúng không phải là hư vô.

Ngay từ đầu đã không có gì trong thế giới này. Không có bất kì giá trị nào trong thế giới này đã xảy ra mà biến thành hư vô. Không có giá trị nào trong những thứ đẹp đẽ cũng như xấu xí, trong những thứ quý giá cũng như vô giá trị, trong những thứ thân thương nhất cũng như những thứ đáng căm thù nhất.


Vì lí do đó, không có gì cả. Hoàn toàn trống rỗng.

Một nỗi trống rỗng có tên ‘Lớp học Loại bỏ’.

Tôi cảm thấy kinh tởm. Tôi bị ép buộc hít thở trong cái không gian này. Trong khi tôi cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn loại bỏ hết tất cả không khí ra khỏi hai lá phổi của tôi, tôi không thể, vì tôi không thể tiếp tục sống ở đây được nữa. Tôi không thể sống mà không thể thở. Nhưng nếu tôi tiếp tục thở với sự trống rỗng, cơ thể của tôi cũng sẽ trở nên trống rỗng. Tôi sẽ trở thành trống rỗng như bọt biển.

Hay là --- mọi chuyện đã quá trễ và tôi cũng đã trở nên trống rỗng từ lâu lắm rồi?

“Sao vậy, Kazu-kun? Cậu thấy khó chịu à?”

Khi tôi nghe một giọng nói quen thuộc, tôi từ từ ngẩng đầu lên dù vẫn còn đang nằm dài trên bàn. Kokone đang đứng trước mặt tôi, cau mày.

“Nhắc mới nhớ, cậu bị chảy máu cam trong giờ học thể dục, đúng không? Có thể là do chuyện đó đấy? Nếu cậu cảm thấy không khỏe thì sao cậu không xuống phòng y tế đi?”

“Không cần lo cho nó đâu Kiri. Tôi cá rằng nguyên nhân là do nó nằm trên đùi của ai đó hơn là bị chảy máu cam.”

Daiya nói. Hắn đứng ngay kế bên tôi mà tôi không nhận ra.

“Đùi…? …á! Ra vậy! Hiểu rồi! Gì thế này, tương tư á…”

Rồi cô ấy cười toe toét, vỗ vào vai tôi động viên.

“Cậ-u! Cậu…cậu! Với một người như cậu thì có hơi vội vàng, không phải sao? Xin cậu đừng làm những chuyện người lớn như yêêêu.” – “Mới vậy thôi mà đổ cái rầm rồi – hài hước quá.”

“K-không! Lúc nào tớ cũng ---”

Tôi ngưng nói giữa chừng. Đó là lời buột miệng theo nhiều cách. Lần đầu tiên tôi thừa nhận cảm giác của tôi đối với Mogi, nhưng trước tiên ---

“Hả? Tới ngày hôm qua cậu vẫn chưa có bất kì tình cảm đặc biệt nào với Mogi đúng không?”

--- đó không phải là sự thật.

Như thể đó là điều đương nhiên…tôi yêu cô ấy cũng cùng ngày hôm đó. Ít nhất là theo cách nghĩ của Daiya và những người khác, đó giống như là tình yêu sét đánh. Và đó là lí do tại sao không ai biết tình cảm của tôi đối với cô ấy, dù rằng nhận biết điều đó cũng khá dễ dàng từ thái độ của tôi.

“Này này, Daiya, hình như tên này vừa mới thừa nhận rằng hắn yêu đơn phương Kasumi. Hihi.”

Kokone cười toe toét rồi đẩy người Daiya.

“Ờ. Nếu đúng như vậy thì chuyện này cũng làm tôi thú vị một chút.”

“Uhehe…Nhìn thấy người khác yêu đương vui thật! Ừm, ừm, đừng lo lắng quá. Chị hai sẽ giúp đỡ em! Chị sẽ khuyên bảo em biết phải nên làm gì! Nếu em bị đá, chị còn an ủi em nữa kìa! Nhưng nếu em thành công, chị sẽ “giết” em, bởi vì chị dễ giận lắm đấy.”

“Đừng lo. Nếu hai người đó hẹn hò với nhau, tôi sẽ cướp cô ấy từ tay cậu ta.”

“Oa, vui thật đấy! Người khác gặp xui xẻo và tình yêu tay ba lộn xộn! Tuyệt vời!”

Hai người này thật độc ác, cứ lờ đi tâm trạng không tốt của tôi.

Thôi, nhưng may là XX không ở đây. Nếu có, hắn sẽ lợi dụng thời cơ này để dẫn dắt câu chuyện đến chỗ ----

“---Ơ?”

“Hử? Gì vậy, Kazu-kun?”

“Không, chỉ là…tớ tự hỏi không biết cậu ấy ở đâu. Hôm nay cậu ấy nghỉ à?”

“Cậu đang nói ai vậy?”

Daiya hỏi với vẻ mặt nghi ngại. Lạ thật. Tôi nghĩ Daiya sẽ biết người mà tôi đang nói đến khi tôi nhắc đến như vậy.

“Cậu không biết à? Thực ra đó là ---”

---- ơ, là ai kìa?

Sao? Từ từ đã! Mình, chính mình đang định nói tên của ai đó. Vậy tại sao mình lại không nhớ tên, lẫn gương mặt của người đó?


“…Kazu-kun? Sao thế? Cậu đang nói về ai vậy?”

Tôi cảm thấy kinh tởm như thể tôi vừa nuốt phải một thứ trơn ướt gần giống chất lỏng, khiến tôi muốn xé toạc cổ họng của mình ra. Nhưng tôi vẫn còn may mắn khi có thể cảm thấy sự kinh tởm đó. Nếu tôi nuốt nó xuống rồi thải nó ra, XX sẽ xuất hiện.

“N-này…Kazu-kun!”

Không vấn đề gì. Mình có thể nhớ ra. Mình có thể nhớ ra nhờ sự kinh tởm đó.

“---Haruaki.”

Tên của người bạn thân thiết của tôi. Người đã nguyện trở thành chiến hữu của tôi mãi mãi.

…dù chỉ một chút, tôi đã hi vọng. Hi vọng rằng tôi chỉ quên Haruaki vì lí do nào đó. Nhưng tôi thực sự là một thằng ngốc. Niềm hi vọng đó ---

“Này Kazu. ‘Haruaki’ đó là ai?”

--- sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Tôi nghiến chặt răng trước cái cảm giác bực bội này. Daiya và Kokone cau mày khi nhìn thấy phản ứng kì lạ của tôi.

Hai người đó đã quên rồi. Dù họ biết cậu ấy lâu hơn tôi nhiều, ngay từ lúc còn nhỏ.

Sự thật rằng <<Haruaki>> không còn tồn tại ở đây như một đòn trí mạng đâm tôi không chút nhân từ, và ---

“Tớ về nhà đây.”

--- đó là một vết thương cực kì trầm trọng.

Tôi đứng dậy, lấy cặp, rồi quay lưng đi thẳng ra khỏi lớp học.

Tôi không thể chịu đựng ở đó lâu hơn được nữa.

Tại sao Haruaki lại không có mặt ở đó?

Tôi biết được tại sao. Tôi biết mà. Haruaki đã bị ‘loại bỏ’.

Bởi ai? Thật rõ ràng. Cậu ấy đã bị ‘loại bỏ’ như đã định sẵn bởi <<Anh hùng>>, người đã tạo nên ‘Lớp học Loại bỏ’ này.

Tôi đã hiểu nhầm. Tôi đã nghĩ rằng ‘Lớp học Loại bỏ’ sẽ làm cho cuộc sống hàng ngày cứ liên tục tiếp diễn. Thật ngu ngốc. Làm sao mà có thể như vậy được. Cuộc sống hàng ngày được gọi là cuộc sống hàng ngày khi nó tiếp tục chảy. Nếu bạn ngăn chặn dòng chảy, thì bùn sẽ tập hợp lại và làm cho dòng sông đó đen kịt. Mọi chuyện cứ như thế. Rác rưởi cũng dần tập trung lại ở đây.

À, ra vậy. Mình đoán rằng có lẽ mình đã chú ý đến sự thật này rất nhiều lần rồi. Dù mình có lặp đi lặp lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, lúc nào mình cũng phát hiện lại điều này. Và rồi mình ngưng không giữ thái độ thù địch với Otonashi Aya nữa.

Otonashi Aya sẽ phá hủy ‘Lớp học Loại bỏ’.

Và biết rằng thứ mình đang biết, tại sao mình lại phải ngăn cản cô ta?


Tiếng chuông vang lên. Chắc rằng hầu hết các bạn trong lớp đều đã quay về chỗ ngồi.

Nên trước khi rời khỏi lớp học, tôi quay đầu nhìn lại.

Một chỗ ngồi trống. Thêm một chỗ ngồi trống khác. Và một chỗ nữa ở đằng kia. Aaa…tôi đã biết rồi, nhưng không ai nghi ngờ những chỗ trống bất thường đó.






Chắc chắn tôi đã biết rồi. Nhưng tôi không nghĩ đến nó vì tôi không muốn thừa nhận nó.

Otonashi Aya đi đến kết luận rằng không thể lấy được ‘chiếc hộp’ từ tôi.

Ngay từ đầu, thật dễ dàng để chấm dứt ‘Lớp học Loại bỏ’ một khi biết được thủ phạm. Để lấy được ‘chiếc hộp’ mà cô ta đã lặp lại suốt 20 000 lần.

Vậy---cô ta nên làm gì?

Không phải rõ ràng quá sao?




Tay chân của tôi bay vòng vòng khi tôi bị xe tải đụng trúng. Dường như điều đó cực kì khôi hài đối với tôi khi tôi thấy chính cái chân trái quen thuộc văng ra xa khỏi tôi. Bỗng dưng tôi lại cười lớn.

“Vậy mọi chuyện kết thúc ở đây…”

Tôi bị <<giết>>. Tôi để chính tôi bị giết.

“27 753 vòng lặp vô nghĩa. Vậy công sức lần này kết thúc hoàn toàn trong lãng phí sao? Tôi phải…tôi phải thừa nhận điều đó dù bây giờ tôi đã kiệt sức.”

Chính xác hơn, tôi vẫn chưa chết. Nhưng nằm trong vũng máu của chính mình, tôi hiểu ra. Tôi sẽ chết. Không thể cứu sống được nữa. Và thực ra tôi đã bị cô ta giết.

“Hự…! Tôi đã trải qua một khoảng thời gian dài kinh hoàng đến thế và cái tôi nhận được là chuyện này. Tôi chưa bao giờ căm thù sự bất lực của chính mình hơn lúc này…!”

Cô ta thì thầm với giọng hối hận đau đớn.

“…hãy tiếp tục. Bởi vì tôi không tìm thấy ‘chiếc hộp’ ở đây, tôi sẽ phải tìm cái tiếp theo.”

Đôi mắt của Otonashi Aya không còn nhìn thấu tôi được nữa. Không, chắc chắn rằng đôi mắt đó chưa bao giờ nhìn thấu tôi ngay từ lúc đầu.

Từ lúc mở đầu đến kết thúc Otonashi Aya chỉ nhìn vào ‘chiếc hộp’ bên trong tôi.

Chuyện này cũng sẽ được xem rằng nó là <<hư vô>> chăng? Không, không phải. Nếu ‘chiếc hộp’ gọi là ‘Lớp học Loại bỏ’ nằm trong cơ thể của mình, vậy nó sẽ bị đập vỡ ra từng mảnh với cái chết của mình. Và như cơ thể của mình bị đâm nát bởi chiếc xe tải, ‘chiếc hộp’ này cũng sẽ vỡ vụn.

Sẽ không còn sự lặp lại nữa.

Hừ, thật mỉa mai làm sao. Nếu đây là cách duy nhất để chấm dứt ‘Lớp học Loại bỏ’, vậy cái chết là thứ duy nhất cần phải làm ngay từ đầu tiên. K-không, từ đầu đã trống rỗng rồi. Thế giới này chắc chắn là --- thế giới sau khi mình đã chết.

Nhưng với điều này, trận chiến của mình cũng đến hồi kết.

Không đáng ngạc nhiên đây là trận chiến một chiều, nhưng nó phải kết thúc ở đây.



Đúng ---- đó là gì cô đang tin tưởng. Đúng không, Otonashi-san?



Cô thật đáng thương. Tôi có thể cảm thấy điều đó tận đáy lòng mình, Otonashi-san à!

Tôi đoán rằng đó là vì cô lúc nào cũng không xem tôi ra gì. Nếu không, cô sẽ không có sự hiểu lầm như vậy.

Đó là lí do cái thời gian vô nghĩa này tiếp tục tiếp diễn.

Nghe đây, Otonashi-san. Sẽ đơn giản hơn nếu cô đã nghĩ về chuyện đó. Một người như tôi không thể nào là <<Anh hùng>> được.


Tôi muốn nói với cô ta, nhưng không thể nữa rồi. Tôi còn không thể mở miệng ra được.

Ý thức của tôi bắt đầu mờ nhạt dần. Tôi sắp chết.

Và rồi --- không có gì kết thúc.


(click to show/hide)

Tôi đang ở trong một cảnh mà tôi không thể nhớ ra được khi ở ngoài giấc mơ của tôi.

Tôi đã chấp nhận ‘chiếc hộp’ từ hắn.

“Xin cứ thoải mái! Thông thường thì sử dụng những vật thế này hay có rủi ro, nhưng cái này thì không. Và cậu sẽ không mất bất kì thứ gì quý giá, hay linh hồn cậu sẽ bị hút sạch. Cậu biết đấy, công cụ không phải không xấu, mà chính là do người sử dụng nó quyết định. Nếu cậu sử dụng một cách chính xác, ước muốn của cậu sẽ trở thành hiện thực.

Nếu cậu sử dụng một cách chính xác ---

Nhưng điều kiện này đơn giản thực hiện đến thế sao? Tôi không biết. Tôi không biết, ngay cả khi sử dụng thứ này không có rủi ro, thì cũng phải có điều kiện cực kì khắc nghiệt mới có thể đạt được. Cứ như là trúng xổ số. Chắc chắn có thể hủy hoại cuộc đời của một người nào đó với số tiền khổng lồ. Nhưng bạn thường không cho rằng đó là rủi ro, đúng không?

Nên hãy nói cho tôi biết nếu có người nào đó không nhận ‘chiếc hộp’ này.

“--- Chuyện này là sao?”

Bởi vì ở đây có một người trả lại nó.

“Cậu đang tự dối lòng mình sao? Cậu không tin lời ta nói sao? Hay --- cậu sợ ta?”

Mỗi câu hắn nói, đương nhiên, là chính xác.

Nhưng đó không phải là lí do của tôi. Đơn giản là tôi không cần thứ đó.

Bạn biết đấy, ước mơ của tôi là cuộc sống hàng ngày vẫn luôn tiếp diễn. Tôi đã đạt được ước mơ này mà không cần phải sử dụng ‘chiếc hộp’.

Như một người sở hữu một tỉ Yên không cần để tâm đến một triệu Yên nữa. Đương nhiên là tôi hiểu rõ giá trị của nó. Trong trường hợp đó tôi không thể chấp nhận một thứ như vậy từ một người bí ẩn.


Đúng. Chắc chắn tôi không chấp nhận ‘chiếc hộp’.

Vì vậy ---

Ngay cả khi tôi ước mơ sự việc này xảy ra để cuộc sống hàng ngày của tôi vẫn tiếp diễn, tôi không thể nào là thủ phạm được.


(click to show/hide)
*xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt*---

Không biết tiếng động gì thế nhỉ? Nó vô cùng nhỏ, tôi gần như không để ý đến nếu tôi không lắng tai nghe. Nhưng đó là âm thanh tôi không thể nhầm lẫn được, nó đến từ bên trong tôi.

*xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt*

Những tiếng xột xoẹt nho nhỏ gắn chặt vào tôi. Ở đâu? --- thôi, âm thanh đó đến từ bên trong tôi, nên đương nhiên nó dần làm tôi run lên.


*xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt*

Dù âm thanh đó rất nhỏ, nhưng đối với tôi nó lại cực kì ồn ào, nên tôi che đôi tai của mình lại theo phản xạ. Nhưng làm như vậy chỉ khiến tôi nghe thấy âm thanh đó rõ hơn thôi. À, đương nhiên rồi. Đương nhiên là tôi sẽ nghe âm thanh từ trong tôi đó rõ hơn khi tôi che tai lại. Vậy là tôi còn không thể chặn tai mình khỏi âm thanh đó. Tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi cái âm thanh đang dần mài mòn tôi.

Đau quá. Mà cũng đúng, bị mài mòn thì phải đau. Tôi đánh cuộc rằng điều này giống như việc trái tim của một người bị biến thành một quả cầu gai. Những mũi gai đâm vào không ngớt. Phải chăng đây là mặc cảm tội lỗi? Và tôi chắc rằng đây là cảm giác đầu tiên tôi bị mất. Chắc là nó ngoan cố hơn tôi nghĩ.

*xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt* *xoẹt*

Tôi đang bị mài mòn.

Trái tim của tôi.

Chính tôi.

Aaa, mọi cơ quan trong cơ thể của tôi sẽ mất hình dạng của chúng và vỡ vụn thành những mảnh nhỏ, như mùn cưa, nếu mọi chuyện tiếp tục như thế này. Hừm, không. Đã --- quá trễ rồi. Tôi đã trở thành những mảnh vụn rồi.

Trong 20 000 vòng lặp đó, tôi đã thôi không là chính mình nữa. Tôi tự nhận biết được sự thật này. Tôi không thể chịu đựng nổi sự buồn chán này và đánh mất trái tim của mình. Tôi còn không thể tiếp xúc bình thường với mọi người được nữa.

Thế giới này đang loại bỏ tôi.

Đương nhiên rồi. Thế giới này không dành cho tôi ngày từ lúc đầu tiên. Tôi tự ép buộc mình vào nó. Mọi người khác trong lớp lúc nào cũng loại bỏ tôi.

Tôi biết làm sao để tôi cảm thấy thảnh thơi.

Nhưng tôi không làm chuyện như vậy.

Đó là bởi vì --- điều mà tôi mơ ước vẫn chưa được thực hiện.

…sao? Bởi vì tôi đã vỡ vụn thành những mảnh nhỏ. Vậy tại sao tôi có thể giữ lại được điều ước như thế này? Còn có thể không? Điều ước của tôi cũng đã bị cắt nhỏ cùng với trái tim của tôi. Bằng chứng là ---

--- tôi không thể nhớ ra điều ước của mình.

“---ahaha”

Tôi vô tình cười lớn. Đúng vậy, tôi không thể nhớ ra. Ahaha, tôi không thể nhớ. Điều ước của tôi là gì? Thôi nào, hãy để tôi nhớ chứ. Ahaha, đừng giỡn nữa, vậy tại sao tôi lại chịu đựng những vòng lặp không khác gì hơn tra tấn này? Tôi chỉ có thể cười. Dù tôi chỉ còn có thể cười…aaa, tôi đã quên cách cười thật sự lâu lắm rồi, nên tôi lớn giọng cười một cách vô cảm.

Nên --- tôi chỉ cần phải kết thúc nó.

Một kết luận cực kì đơn giản. Tôi tự hỏi tại sao tôi không thể nghĩ ra một chuyện như vậy sớm hơn?

Tôi chỉ cần giết hắn. Đúng, tôi chỉ cần giết hắn. Tôi chỉ cần giết Hoshino Kazuki. Rút cuộc hắn là nguồn gốc của sự đau khổ này. Nếu làm vậy mà tôi có thể trở nên thanh thản, tôi phải giết hắn càng nhanh càng tốt.

Nhưng ở đâu đó trong tôi, tôi biết rằng.

Cái <<sự tuyệt vọng>> này của tôi mà từng được gọi rằng <<điều ước>> sẽ không để tôi yên nghỉ.




(click to show/hide)
Cơ thể của tôi nhanh chóng lạnh dần đi và trở nên trống rỗng, nhưng dù đó có nghĩa là chính tôi đã trống rỗng đi chăng nữa, tôi vẫn mở to đôi mắt của mình như bình thường. Không thể chịu đựng nỗi sự lạnh lẽo đúng ra phải qua đi, tôi ôm chặt lòng mình trên giường và run lên.

Tôi đã bị giết.

Vào ngày 2 tháng 3 trong vòng lặp nào đó.

Đúng vậy, ngay cả khi tôi bị giết, ‘Lớp học Loại bỏ’ đó vẫn tiếp diễn, không thay đổi chút nào. Nhưng tôi có cảm giác rằng tôi đang trở nên trống rỗng, cho nên sự lạnh lẽo trong tôi không mờ nhạt đi.

Tôi không thể chịu đựng ở đây lâu hơn được nữa, vì thế, tôi vội vàng đến trường mà không thèm ăn sáng cho tử tế.

Bên ngoài vẫn là bầu trời u ám quen thuộc. Ngày mai trời sẽ mưa. Tôi tự hỏi không biết lần cuối tôi nhìn thấy được ánh mặt trời là từ khi nào?

Không có ai trong phòng học. Cũng đúng thôi, bởi vì tôi đến sớm trước một tiếng.

Một câu hỏi chợt hiện lên trong đầu tôi. Tại sao tôi lại đến lớp như theo một quán tính ? Tôi nhận ra những vòng lặp của ‘Lớp học Loại bỏ’ đã rất nhiều lần rồi. Ngay cả bây giờ. Vậy tại sao tôi không thể không đến lớp để chống lại sự tái diễn này?

Không…mình sẽ đi! Đúng vậy, mình sẽ đi. Nếu sức khỏe của mình vẫn tốt, mình vẫn sẽ đi đến trường. Đối với mình, đây là cuộc sống hàng ngày. Một công việc bất biến mà mình không muốn thay đổi. Một hành động mà mình sẽ không thay đổi với bất kì giá nào; với mục đích là duy trì cuộc sống hàng ngày của mình. Niềm tin duy nhất của mình.

À, ra vậy. Có lẽ đó là lí do mình vẫn còn ở đây. Mình không hiểu nó hợp lý chỗ nào, nhưng đó là những gì mình cảm thấy.

Ngay cả khi cuối cùng mình là người duy nhất còn lại trong lớp.

“-----”

Tôi đi đến giữa lớp học. Tôi trèo lên bàn của ai đó trong khi chân vẫn mang giày. Trong tâm trí của tôi, tôi cố gắng xin lỗi, nhưng khi tôi cố gắng nhớ lại tôi đang đứng trên bàn của ai, tôi không thể nhớ tên lẫn gương mặt của người đó. Dù vậy, tôi cảm thấy cực kì có lỗi.

Tôi nhìn quanh. Ngay từ đầu tôi đã biết rằng sẽ không có gì thay đổi nếu tôi chỉ đứng trên bàn, nhưng vẫn không có ai trong phòng học tối lờ mờ này.

Không có ai trong lớp học.

Không có ai trong lớp học.

“……mh, mình cảm thấy lạnh quá.”

Tôi tự ôm chặt mình lại.

Tiếng mở cửa. Người đứng bên ngoài lớp học bắt quả tang tôi đang đứng trên bàn rồi cau mày lại.

“…cậu đang làm cái gì vậy, Kazu?”

Daiya liếc nhìn tôi một cách khó hiểu.

Chỉ nhận ra điều đó thôi khiến nét mặt của tôi trở nên thoải mái hơn.

“…à, thực sự thì bây giờ mình có thể yên tâm được rồi.”

Tôi thì thầm như thế rồi trèo xuống khỏi chiếc bàn. Trong lúc đó Daiya vẫn cau có nhìn tôi.

“Cậu biết đấy, nhìn thấy cậu thực sự làm tớ bình tĩnh hơn rồi.”

“…đúng là tốt cho cậu thật.”

“Dù gì thì chắc chắn cậu là Daiya thật.”

“…này Kazu. Ngay bây giờ, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời, tôi mới cảm thấy rợn người đến như vậy.”

“Nhưng ngay cả khi cậu là Daiya thật, thế giới này vẫn chỉ là giả tạo. Tớ không thể chia sẻ gì với cậu được. Daiya tiếp theo sẽ không biết gì về tớ hiện tại. Tớ giống như là người duy nhất ngồi trước màn hình TV. Tớ chỉ biết cậu theo một chiều. Nên tớ có thể thực sự xác nhận rằng cậu đang ở đây không?”

Đó là lí do tại sao không có ai ở đây.

--- không có một ai?

“À----”

Không, vậy thì không đúng.

Chỉ còn một người.

Chỉ còn một người có thể chia sẻ kí ức với mình. Có một người mình không thể thân thiện được nếu như mình không giữ lại kí ức.

Tôi hiểu rồi. Lúc nào cũng chỉ có hai người trong ‘Lớp học Loại bỏ’ này. Không thể và cũng không còn cách để thoát ra, trong cái không gian nhỏ, rất nhỏ của phòng học, và chúng tôi lúc nào cũng kề bên nhau. Nhưng tôi không có thời gian rảnh rỗi để chú ý đến điều đó vì người kia xem tôi như là kẻ thù.

Tôi ngồi xuống ghế.

Cô ấy ngồi xuống chỗ kế bên tôi.

…Mình không thể tin được. Chỉ cần tưởng tượng cô ấy ngồi ở đây, mình bình tâm lại hơn một chút. Mặc dù cô ấy là người đã giết mình.





Đó là vì chuyện này sao?

Bởi vì? Bởi vì cái gì? Mình không hiểu được chuyện gì cả. Mình không thể nắm bắt được cảm xúc của mình. Nhưng nhiệt độ cơ thể mình còn giảm sút nhiều hơn nữa. Nhanh chóng. Không, tệ hơn. Cơ thể của mình đã lạnh lẽo từ trong tâm can, nhưng bây giờ nó đã đạt độ không tuyệt đối, đóng băng, đau nhói bởi vì chuyện này và rồi hoàn toàn căng cứng lên.

“Tôi là Otonashi Aya. Rất vui được gặp các bạn.”



<<Học sinh chuyển trường>> diễn như thể cô ta là học sinh chuyển trường thực sự và khẽ mỉm cười, trông hơi lúng túng.

“…cái gì thế này?”

Tôi không thể hiểu được ý nghĩa của chuyện này.

Không, thật ra, tôi đã hiểu rồi.

<< --- không phải là tôi không bị ảnh hưởng; thực ra, nó cũng ảnh hưởng đến tôi. Nếu tôi đầu hàng và từ bỏ việc tiếp tục ghi nhớ, tôi sẽ bị ‘Lớp học Loại bỏ’ tóm gọn ngay lập tức. Tôi sẽ sống một cách vô nghĩa trong những vòng lặp vô tận này. Chuyện đó dễ như việc làm đổ nước trong một cái cốc để trên đầu một người nào đó.>>

--- một giọng nói tôi đã từng nghe qua lặp lại trong đầu tôi.

Tôi nhìn cô ấy đứng trên bục giảng. Tôi xác nhận lại ngoại hình của cô ấy, đi đến kết luận rằng đó chính là người tôi đang nghĩ tới, nhưng tôi vẫn không thể tin.

Cô ấy là ---- Otonashi Aya?

Không thể nào. Dù gì thì cô ấy cũng không đời nào chịu đầu hàng.

Đúng vậy, ngay cả khi cô ấy nhận ra rằng người mà cô ấy bám đuổi trong hơn 20 000 lần ‘Chuyển trường’ không phải là thủ phạm và tất cả những gì cô ấy đã làm trở nên vô nghĩa; cô ấy không đời nào đầu hàng. Không thể nào! Cô ấy không bao giờ chịu đầu hàng!

Tôi có cảm giác rằng chuyện đó --- không hợp với cô ấy.

Số lượng học sinh trong lớp của tôi đã giảm đi một nửa bởi vì họ đã bị ‘loại bỏ’. Thế nhưng, mọi người đều có câu hỏi dành có cô ấy. Cô ấy trả lời ngắn gọn và đơn giản, nhưng rất chuẩn mực. Cô ấy không loại bỏ họ một cách lạnh lùng như lúc trước.

Trông gần giống như một học sinh chuyển trường thực sự.

Khung cảnh này không thể xảy ra. Vì vậy, thứ đang hiện diện ở đây chỉ là sự giả tạo. Giả dối. Tất cả mọi người đều là giả tạo. Mọi thứ đều là giả tạo. Vậy --- Otonashi Aya cũng là giả tạo luôn sao?

--- Tôi không…

--- Tôi không…

“Tôi không thể chấp nhận được!”

Ngay cả khi mọi người đều đồng ý, nhưng tôi vẫn không thể chấp nhận được.

Tôi sẽ không để cho Otonashi Aya trở thành sự giả tạo ấy.

“…sao vậy, Hoshino?”

Không hiểu sao thầy Kokubo hỏi tôi câu đó. Nhưng rồi tôi phát hiện ra tôi tự dưng đứng lên giữa lớp học.

Tôi lén nhìn Mogi. Ánh mắt của những người trong lớp tập trung vào tôi, và ánh mắt của Mogi cũng vậy. Nhưng đúng như dự đoán, tôi không thể đoán ra được cô ấy đang nghĩ gì đằng sau gương mặt vô cảm ấy.

Chắc chắn rằng cô ấy sẽ không cho tôi câu trả lời nếu tôi có hỏi cô ấy nghĩ tôi đang làm gì vào lúc này. Chúng tôi đã trải qua một khoảng thời gian rất dài trong lớp học đó. Tuy vậy, mối quan hệ của chúng tôi vẫn không có chút tiến triển.

Ngày hôm sau cần phải đến thì mối quan hệ của chúng tôi mới vượt ra khỏi giới hạn bạn bè được.

Đúng vậy, Mogi không có ở đây.

Không có ai ở đây.

Đó là lí do…đến đây thế là đủ .

Tôi từ bỏ tất cả những người trong lớp học, những người rồi sẽ quên những việc tôi làm ngay ngày hôm nay.

Tôi chỉ nhìn về phía Otonashi. Tôi tiến đến bục giảng nơi cô ấy đang đứng.

Hành động mà tôi sắp làm thật không tự nhiên như lời tỏ tình trước đây với Mogi.

Tôi đứng trước mặt Otonashi.

Otonashi không biểu lộ bất kì cử chỉ nào và nhìn xem xét tôi một hồi lâu. Tôi cảm thấy cực kì khó chịu khi thấy cô ấy ra vẻ như thể mới gặp mặt tôi lần đầu.

“Này, có chuyện gì vậy, Hoshino?”

Giọng của thầy Kokubo vẫn bình tĩnh, nhưng tôi cảm thấy có sự băn khoăn trong đó. Những bạn trong lớp cũng đặt những câu hỏi tương tự.

Tôi phớt lờ tất cả bọn họ và quỳ xuống trước mặt Otonashi. Tôi cúi đầu xuống và đưa tay ra về phía cô ấy.

“Anh đang làm gì vậy?”

Otonashi nói với giọng rất lịch sự như thể cô ấy chưa bao giờ gặp tôi trước đó.

“Ta đến để gặp em.”

Trong trường hợp đó tôi cũng sẽ làm như vậy!

“…anh đang nói gì vậy?”

“Ta đến để gặp em, Maria-sama. Ta là Hathaway, người đã nguyện bảo vệ riêng mình em, dù rằng điều đó có nghĩa là ta phải phản bội tất cả mọi người và biến mọi người trở thành kẻ thù của mình.”

Những tiếng lao xao của những người xung quanh chợt biến mất theo một cách thú vị. Để đưa Otonashi trở về, ít nhất tôi phải làm cho cô ấy nhận ra rằng những người kia không tồn tại. Điều đó làm những hành động đang xảy ra rất dễ hiểu.

Tôi không ngẩng đầu lên, chờ cho Otonashi Aya cầm lấy tay tôi. Tôi cứ chờ cô ấy đặt tay cô ấy lên và bắt đầu điệu nhảy.

Nhưng hành động đó không thành công.

Otonashi không cầm lấy tay tôi.

Thay vào đó tôi ngã thụp sang một bên.

“…anh ghê quá.”

Vì tôi đã cúi đầu xuống, tôi không biết đòn tấn công đó như thế nào. Nhưng khi nằm trên sàn, tôi nhìn cô ấy và cuối cùng hiểu ra rằng tôi đã bị gì. Cô ấy đã dùng đầu gối đá tôi từ phía bên phải.

À, đúng rồi. Dễ hiểu thôi. Tại sao mình lại có một cái ảo tưởng ngây thơ như vậy, rằng cô ấy sẽ đưa tay cho mình?

“---ha”

Không nghi ngờ gì nữa, nếu cô ấy thực sự là <<Otonashi Aya>>, thì cô ấy không đời nào tử tế với mình, cũng như để mình nắm lấy tay cô ấy.

“Ha, hahaha…”

Otonashi phá lên cười, rõ ràng là không thể kìm nén hơn được nữa. Thích thú tận đáy lòng. Chắc chắn đến một mức mà tôi chưa bao giờ chứng kiến trong hơn 20 000 vòng lặp.

Tôi vẫn nằm trên sàn và đầu tôi vẫn còn đau, nhưng tôi cảm thấy như được giải tỏa.

“Chàng đã để em chờ đợi quá lâu rồi, đúng không, Hathaway yêu dấu của em? Em rất kinh ngạc khi chàng dám để một cô gái yếu ớt đến nỗi khó có thể nâng một chiếc thìa lên chờ đợi. Em không bao giờ nghĩ rằng chàng lại bỏ em một mình nơi chiến trường suốt 27 753 lần!”

Otonashi nghiêng người về phía tôi rồi đưa tay ra.

Cô ấy chụp lấy tay tôi rồi kéo tôi dậy một cách mạnh bạo.

Đúng, đúng rồi.

Đây mới đúng là Otonashi Aya mà tôi biết.

“…nhưng nhờ đó mà em trở nên mạnh mẽ hơn.”

Otonashi bất ngờ, mắt cô ấy mở to. Rồi cô ấy nâng miệng lên và nói.

“Còn chàng bây giờ lại biết ăn nói hoa mĩ hơn chút rồi, Hathaway.”

Nói xong, Otonashi kéo tôi ra khỏi lớp học, không buông cổ tay tôi ra dù chỉ một giây.

Phớt lờ giờ chủ nhiệm. Phớt lờ giáo viên. Phớt lờ học sinh. Phớt lờ mọi thứ. Chúng tôi rời khỏi lớp học, phớt lờ mọi thứ mà tôi đã từ bỏ.





Sau khi bị kéo ra khỏi lớp học, tôi bị ép ngồi lên phía sau của một chiếc môtô cỡ lớn và tôi phải đội nón bảo hiểm vào. Tôi hơi hoảng sợ bởi cái tốc độ tôi chưa bao giờ trải qua trước đó và hỏi Otonashi rằng liệu cô ấy đã có bằng lái hay chưa với giọng run run. Lúc nào tôi cũng cảm thấy đến bất ngờ về cái eo thon thả của cô ấy. Ừ thì…chỉ cần nhìn thì ai cũng có thể nói được điều đó, nhưng không hiểu vì sao tôi lại vô tình xác nhận lại. Cô ấy trả lời câu hỏi của tôi một cách thẳng thừng “Làm sao mà tôi có bằng lái được”.

“Tôi có quá nhiều thời gian rảnh trong những lần ‘Chuyển trường’, vậy nên tôi học được kĩ năng này. Tôi cũng biết cách sử dụng thời gian đấy chứ, anh có nghĩ vậy không?”

Tôi phải thừa nhận rằng trình độ lái xe của cô ấy cũng không tệ lắm.

Khi tôi hỏi Otonashi rằng còn kĩ năng nào mà cô ấy đã học được nữa không, cô ấy trả lời “Đương nhiên”. Lái xe hơi là điều tôi đã dự đoán trước, nhưng ngoài ra cô ấy còn biết cả võ thuật, thể thao, ngoại ngữ, nhiều loại nhạc cụ và còn nữa. Về cơ bản, cô ấy thử hết tất cả mọi thứ trong điều kiện có thể của các vòng lặp ‘Lớp học Loại bỏ’ này. Nhưng Otonashi, người rõ ràng là có thể đạt được điểm số gần như tuyệt đối trong kì thi Quốc gia tuyển sinh đại học, tuyên bố rằng “Dù gì thì tôi cũng biết gần hết những thứ đó trước khi ‘Chuyển trường’ rồi.”.

Trình độ của cô ấy có thể đã cao từ trước, nhưng điều đó cũng làm tôi nghĩ về khoảng thời gian cô ấy đã trải qua suốt 27 754 đó dài như thế nào. Tôi không thể tính toán hoàn toàn chính xác, nhưng nếu chuyển đổi từ ngày sang năm thì khoảng thời gian đó chừng 76 năm. Khoảng một đời người. Khi tôi suy nghĩ lại về nó, đó thực sự là một vòng quay không thể tin được.

“Nè, Otonashi-san. Cậu bằng tuổi với tớ phải không?”

Chắc chắn bởi vì những ý nghĩ đó, tôi trở nên tò mò số tuổi thật của cô ấy.

“…không, không hẳn.”

“Hả? Vậy là bao nhiêu?”

“Đâu có liên quan gì, đúng không?”

Otonashi trả lời, có vẻ hơi cáu kỉnh. Có lẽ đây là thứ cô ấy không muốn nhắc đến? Thôi, dù gì tôi cũng có nghe rằng hỏi tuổi con gái là bất lịch sự…nói cách khác, hay là cô ấy đang trong độ tuổi mà chớ nên hỏi tuổi?

Nghĩ lại thì không đời nào một học sinh ra dáng trưởng thành như thế lại cùng tuổi với tôi. Cô ấy lựa chọn trở thành bạn học của chúng tôi bởi vì vị trí đó rất thuận tiện để lẫn vào ‘Lớp học Loại bỏ’. Có lẽ cô ấy đã đến độ tuổi xem việc mặc đồng phục như là cosplay chăng?

“Hoshino, nếu anh có những ý nghĩ thô lỗ, tôi sẽ quẳng anh té khỏi xe.”

Không cần nhìn mặt tôi vì cô ấy vẫn đang lái xe. Thật sắc bén!

“Mà này, cậu biết lái xe trong những lần ‘Chuyển trường’ phải không? Nếu như vậy thì chiếc xe này đâu phải của cậu? Nó của ai vậy? Của cha cậu à?”

Tôi không đam mê xe cộ lắm, nhưng chiếc môtô này trông không giống như được thiết kế dành cho con gái.

“Ai mà biết được.”

“…hả!!?”

“Anh không nghĩ rằng có người quá bất cẩn tới nỗi để xe trước cửa nhà mà không rút chìa khóa ra sao?”

Ừ, mình cũng nghĩ vậy, nhưng, chờ đã, cái gì? Vậy có nghĩa là…

“Và cái khóa xích cũng yếu ớt tới nỗi có thể bẻ gãy dễ dàng bằng các công cụ. Mọi chuyện vẫn luôn như thế mỗi lần tôi ‘chuyển trường’. Cũng thường thôi.”

Không nên hỏi sâu hơn. Mình không biết gì cả. Đúng, mình chả biết gì hết.

“Nhưng mà nè, nếu cậu mất đi kí ức, vậy kĩ năng lái xe, những kĩ năng khác và kiến thức mà cậu đạt được cũng sẽ mất, đúng không?”

Chắc chắn đó là điều thực sự đáng tuyệt vọng.

“……”

Otonashi không trả lời câu hỏi của tôi.

“Otonashi-san?”

Cô ấy vẫn không trả lời. Phải chăng---

“Anh có nghĩ điều đó rất đáng tuyệt vọng không?”

Phải chăng cô ấy miệt mài thu thập kiến thức và kĩ năng nhiều đến thế không chỉ để giết thời gian? Ngay cả một người như Otonashi cũng cảm thấy tiếc nuối khi mất hết những khả năng mà mình đã đạt được trước đó. Vì vậy cô ấy không muốn mất đi kí ức. Đó là những gì tôi nghĩ.

Để tạo nên cảm xúc <<tiếc nuối>> này, cô ấy tiếp tục học những kĩ năng mới.

Điều đó làm tôi nhớ lại ----

Dù có hơi trễ, tôi bắt đầu tự hỏi.

--- tại sao Otonashi giả vờ như thể cô ấy đã mất hết kí ức?





Cuối cùng cô ấy dẫn tôi đến một khách sạn, không phải năm sao, nhưng cũng thuộc hạng sang trọng ở vùng lân cận mà rõ ràng là một học sinh trung học bình thường không đủ khả năng chi trả. Otonashi đăng kí phòng một cách thuần thục, từ chối người phục vụ muốn dẫn chúng tôi về phòng, và bắt đầu bước đi một cách quả quyết.

Khi chúng tôi vào đến phòng, Otonashi lập tức ngồi trên ghế sofa.

Tôi ngồi trên giường, trong khi vẫn còn cảm thấy vô cùng không thoải mái khi ở trong một khách sạn hạng sang thế này…đúng ra đây là tình huống tuyệt vời khi ở cùng với một cô gái trong khách sạn. Nhưng với Otonashi là người đối diện, lạ lùng thay tôi không cảm giác thấy sự căng thẳng, bởi vì chỉ ở cùng với cô ấy không thôi đã có vẻ không thực tế cho lắm.

“Nhưng mà Otonashi-san này, chắc cậu giàu lắm nhỉ. Nhìn thôi đã đủ biết rồi.”

“Tôi có nhiều tiền hay không chả liên quan gì hết. Dù gì thì tiền cũng sẽ quay trở về khi tôi ‘chuyển trường’ lần nữa.”

“…cũng đúng. Vậy có nghĩa là tớ có thể mua hết tất cả umaibou trong tiệm tạp hóa. Tuyệt vời!”

“Chuyện đó cũng chả liên quan gì. Chúng ta không tới đây để bàn về những vấn đề nhảm nhí như thế, đúng không?”

“Đ-đúng. Chính xác cậu muốn bàn về chuyện gì?”

“Những hành động của chúng ta từ bây giờ. Tất cả manh mối của tôi đều đã biến mất cùng với anh khi anh không phải là thủ phạm.”

“Tớ xin lỗi.”

“Đừng có xỏ xiên.”

Tôi không hề có ý đó.

“Nhưng thôi, được rồi, không phải tốt nhất bây giờ chúng ta chỉ cần tìm thủ phạm thật sự thôi sao? Đừng hiểu nhầm; tớ biết là không dễ dàng gì, nhưng không phải mọi chuyện sáng sủa hơn vì cậu không cần phải bận tâm về tớ nữa sao?”

“…Hoshino. Tôi đã trải qua 27 754 lần ‘Chuyển trường’. Anh có nhận thức được điều đó không?”

“Ý của cậu là sao?”

“Tôi đã nói với anh một chút từ lần trước rồi, đúng không? Tuy rằng tôi đã nhầm lẫn anh với thủ phạm, nhưng đó không có nghĩa là tôi không nghi ngờ những người khác. Tôi cũng đã cố gắng tiếp xúc với những người đáng nghi ngờ khác với cách nghĩ rằng tôi vẫn chưa biết thủ phạm là ai…đương nhiên là tôi đã cẩu thả ở một mức độ nào đó, vì tôi đã nhận nhầm anh là thủ phạm.”

“Nhưng cậu cũng không tìm được những người có khả năng là thủ phạm ngoài tớ đúng không?”

“Đúng. Nhớ kĩ rằng đây là lần thứ 27 754. Điều này có nghĩa là ‘chủ nhân’ của ‘chiếc hộp’ là một người không đánh mất chính mình trong một khoảng thời gian như thế.”

“Ờ thì…có lẽ hắn đã chú ý đến cậu vì hành động của cậu quá lộ liễu chăng?”

“Ngay cả khi hắn cẩn trọng với tôi, điều đó là không thể. Chúng ta đang nói về khoảng thời gian 27 754 lần, anh biết chứ? Hay anh định nói rằng ‘chủ nhân’ có đủ sức chịu đựng và mưu kế để tiếp tục lẩn trốn trong thời gian dài đến thế sao? Thôi, nhưng việc tôi không tìm được hắn cũng là sự thật. Hừ… ‘chủ nhân’ chỉ có thể là những người bước vào phòng học, thế nhưng, tại sao tôi lại không thể tìm ra hắn?”

“…chờ đã. Cậu nói rằng chủ nhân chỉ có thể là những người bước vào phòng học nghĩa là sao? Vậy là ‘chủ nhân’ chắc chắn là một trong số các bạn trong lớp sao?”

Chuyện đó nhắc tôi đến việc lần trước Otonashi từng nói rằng không thực sự có nhiều nghi phạm.

“Không. Cả giáo viên lẫn học sinh ở lớp khác mà đến lớp 1-6 mỗi lần cũng là nghi phạm. Phạm vi của ‘Lớp học Loại bỏ’ giống như cái tên của nó, chỉ trong lớp 1-6. Chỉ có những người bước vào lớp 1-6 giữa ngày 2 tháng 3 và ngày 3 tháng 3 là liên quan đến hiện tượng này.”

….? Nhưng tôi rời khỏi lớp học và thực ra đã thấy rất nhiều người khác.

“Nhìn mặt anh là biết ngay anh không hiểu gì hết. Hoshino. Ngay từ đầu, anh có tin rằng quay trở về quá khứ là có thể không?

“…sao?”

Ý của cô ấy là gì? Nếu tôi phủ nhận ở đây, vậy tất cả những khái niệm cơ bản đều không phải là sự thật, đúng không?

“…nhưng không phải ‘chiếc hộp’ làm chuyện này trở nên có thể sao?”

“Tôi đoán là vậy. Với ‘chiếc hộp’, điều này hoàn toàn có khả năng. Nhưng tôi đang hỏi ý kiến của anh. Anh có thể hoàn toàn tin tưởng rằng cái thứ đó khiến anh quay trở về quá khứ không? Anh có nghĩ rằng một hiện tượng như thế này lại xảy ra không?”

Tôi hoàn toàn không có ý kiến về những gì Otonashi đang cố gắng nói.

“Tớ nghĩ rằng ----”

Vì vậy tôi chỉ trả lời câu hỏi của cô ấy một cách thành thật mà không cần phải cân nhắc về ý định của cô ấy.

“--- những chuyện đã xảy ra không thể bị thay đổi bằng bất kì cách nào.”

Ngay cả khi tôi đã suy nghĩ vô số lần <<Nếu mình có thể quay ngược lại thời gian>>, nhưng nếu cho rằng có cỗ máy thời gian đi chăng nữa, chắc chắn tôi vẫn không tin vào việc du hành về quá khứ. Dĩ nhiên là tôi chưa tin mặc dù tôi thật sự quay ngược thời gian cho đến khi tôi có bằng chứng rõ ràng đây là quá khứ, hoặc không, có lẽ đến lúc đó tôi cũng không thừa nhận.

Tôi không biết đây có phải là câu trả lời đúng hay không, nhưng Otonashi chỉ gật đầu với tiếng “ừmm”.

“Chắc chắn là ý thức của anh vẫn còn bình thường. Và người tạo ra ‘Lớp học Loại bỏ’ này cũng có ý thức như vậy.”

“…ý của cậu là sao?”

“ ‘Chiếc hộp’ khiến những ý nghĩ được chèn vào trở nên hoàn toàn là sự thật. Dần dần trở nên hoàn hảo. Nói cách khác --- ngay cả sự nghi ngờ về việc quay trở về quá khứ cũng sẽ cùng trở thành sự thật. Anh hiểu điều này có ý nghĩa gì, đúng không?”

“ơ…”

Muốn quay ngược thời gian, nhưng lại không tin vào điều đó. Sự mâu thuẫn này chắc chắn sẽ làm điều ước trở nên méo mó. Tôi hiểu điều đó.

“Nhưng không phải chúng ta thực sự bị quay ngược về quá khứ sao?”

“Hoshino, tôi có bao giờ ám chỉ hiện tượng này là <<quay ngược về quá khứ>> lần nào chưa?”

Làm sao mà tôi biết được vì tôi mất hầu hết các kí ức về cô ấy.

“Nói thẳng vào vấn đề luôn. Nếu ‘Lớp học Loại bỏ’ này được tạo nên từ điều ước muốn quay ngược thời gian, nó được tạo ra một cách tồi tệ. Không, đúng hơn là có khuyết điểm.”

“Vậy tại sao cậu lại trải qua hơn 20 000 vòng lặp vậy, Otonashi-san?”

“Không phải đây là bằng chứng cho thấy nó có khuyết điểm sao? Nếu thời gian được quay ngược một cách hoàn chỉnh, vậy thì không đời nào kí ức của tôi lại nằm ngoài hiện tượng này. Và ngay từ lúc đầu, nếu những vòng lặp này là hoàn chỉnh, làm sao tôi có thể lẻn vào như một <<Học sinh chuyển trường>>?”

Cô ấy liếc nhìn tôi về phía bên.

“Xét trong trường hợp của anh, tôi cá rằng anh sẽ suy nghĩ đơn giản rằng là nếu đó là tôi , mọi thứ đều có thể và ngừng suy nghĩ ở đây được rồi.”

Tôi không thể phản đối bởi vì cô ấy nói hoàn toàn chính xác.

“Nói đơn giản thế này, tất cả mọi việc tôi làm là xâm nhập vào ‘chiếc hộp’. Ví dụ, bị biến thành <<học sinh chuyển trường>> không phải là ý định của tôi. Đó là vị trí được giao cho tôi khi thủ phạm phân vai. Sân khấu của ‘Lớp học Loại bỏ’ là phòng học lớp 1-6, nên tôi đoán đó là cách tự nhiên nhất để giải thích sự lẻn vào của tôi; bởi vì tôi cùng độ tuổi với anh. Cảm giác cân bằng của thủ phạm duy trì sự bền vững.”

“…?”

Tôi không có ý kiến gì về những gì Otonashi đang nói. Tại sao lại cần phải duy trì bền vững gì gì đó?

“Tại sao anh lại chậm hiểu vậy…thôi, giải thích đơn giản thế này --- cứ xem ‘Lớp học Loại bỏ’ là một bộ phim mà thủ phạm chính là đạo diễn. Phần quay phim đã kết thúc nên chỉ còn chỉnh sửa lại thôi. Nhưng vì nhu cầu nào đó của công ty, có một diễn viên mới bắt buộc phải có mặt trong phim. Không còn vai diễn nào khác. Tuy vậy, thật vô lí khi không cho diễn viên ấy một vai nào và chỉ để anh ta đứng yên một chỗ trên màn hình. Như vậy thì không còn là phim nữa. Thay vào đó, thủ phạm quyết định chỉnh sửa kịch bản đến mức thấp nhất để cho người diễn viên đó có được một vai. Đó là những gì tôi muốn nói về sự ‘duy trì tính bền vững’.”

“Nói cách khác hắn không thể làm gì khác để ngăn cản cậu bước vào và bằng cách nào đó phải hợp nhất cậu. Vậy nên hắn bắt buộc biến cậu thành <<học sinh chuyển trường>> một cách đột ngột và duy trì cuộc sống bình thường của ngày 2 tháng 3 như thế?”

“Đúng. Chỉ như thế thôi cũng đủ làm anh cảm thấy có cái gì kì lạ ở ‘Lớp học Loại bỏ’ rồi. Giải thích từng thứ rắc rối lắm nên tôi sẽ đi thẳng đến kết luận ngay. Đây không phải là <<thực tế>>. Cũng không phải là sự tái diễn. Đây đơn thuần là một <<không gian>> nhỏ tách biệt ra. Chỉ là một ‘điều ước’ vụng về vẫn luôn đúng miễn như chính thủ phạm tiếp tục hiểu lầm đây là một vòng lặp thời gian.”

“ơ…vậy đó là lí do tại sao những vòng lặp đó không hoàn chỉnh?”

“Chính xác. Thủ phạm cũng không tin rằng có thể quay ngược thời gian, nhưng cũng không muốn thời gian tiếp tục trôi đi. Hắn chỉ phủ nhận điều đó. ‘Chủ nhân’ được thỏa mãn một khi hắn vẫn còn có thể tự lừa dối chính mình.”

“Sự không hoàn hảo này là lí do giúp chúng ta giữ lại kí ức của mình sao?”

“Chắc là vậy. Những lí do khiến chúng ta giữ lại được kí ức có thể khác nhau, nhưng không nghi ngờ gì đó là một lỗ hổng trong ‘Lớp học Loại bỏ’.”

Tuy vậy vẫn còn vài điều tôi vẫn chưa thể hiểu nổi.

“Cuối cùng thì…cậu là ai? Otonashi-san?”

Otonashi rõ ràng trông rất cau có. Có lẽ đây là câu hỏi cô ấy muốn né tránh.

Dù vậy, cô ấy vẫn mở miệng ra, giọng bực tức.

“Không có cái danh hiệu dễ chịu nào như anh đang mong chờ đâu. Tôi chỉ là một học sinh… đó là điều mà tôi muốn nói, nhưng điều đó chỉ đúng cho đến một năm trước…Tôi là ai ? Tôi chưa từng được đặt tên, nhưng đúng vậy, chắc chắn chỉ có một cách để diễn tả nó. Tôi là ---”

Otonashi thốt ra những lời nói, trông cô ấy vô cùng khó chịu.

“--- chính là một ‘chiếc hộp’.”

“Chính là một ‘chiếc hộp’? Ý của cậu là sao?”

Khi tôi hỏi lại như một con vẹt vì tôi vẫn không hiểu gì hết, Otonashi còn cau có hơn nữa.

“Sẽ có vài trở ngại nếu tôi giải thích chi tiết cho anh. Vì vậy tôi không thể nói cho anh biết.”

Tôi cảm thấy hơi bất mãn. Và cảm giác đó hiện rõ qua cử chỉ của tôi, nên Otonashi tiếp tục nói sau khi nhìn tôi.

“Nhưng tôi chỉ nói với anh điều này. Tôi từng nhận và từng sử dụng ‘chiếc hộp’.”

“Cái gì---!!”

“Và điều ước của tôi vẫn tiếp tục được ban.”

Otonashi đang giữ ‘chiếc hộp’?

“Dù gì thì anh cũng đang tò mò về lí do tôi tìm kiếm ‘chiếc hộp’, đúng không? Được thôi, tôi sẽ chỉ cho anh. ‘Điều ước’ của tôi chắc chắn đã trở thành hiện thực. Nhưng cũng ngay khoảnh khắc đó, tôi mất tất cả.”

“…tất cả?”

“Gia đình, bạn bè, họ hàng, thầy cô, họ hàng… – tôi mất tất cả những người thân quen với tôi vì ‘điều ước’ đó. Tất cả những người có liên quan đến tôi không còn ở đây nữa.”

Tôi không thể nói nên lời.

“Cậu không…phóng đại chứ, đúng theo nghĩa đen sao?”

“Đúng. Tôi không thể để tất cả mất đi một cách vô lí. Đó là lí do tại sao tôi lại hành động như vậy.”

Cô ấy đã mất mọi thứ. Cô ấy không còn gì để mất nữa. Có lẽ điều này giải thích vì sao Otonashi có thể liều lĩnh và không biết sợ hãi.

Nhưng dù gì thì…không biết cô ấy đặt cái ‘ước muốn’ quái quỷ gì vào ‘chiếc hộp’ để ra nông nỗi này?

“Có thể phá hủy ‘chiếc hộp’ không? Không phải điều ước này sẽ bị vô hiệu hóa nếu phá hủy ‘chiếc hộp’ sao?”

“Hoshino.”

Otonashi lớn tiếng nhắc nhở tôi sau khi tôi buột miệng ngờ vực.

“ ‘Chiếc hộp’ đang ban điều ước cho tôi. Anh hiểu không? Đừng làm tôi phải nói thêm điều này một lần nào nữa.”

Đúng vậy. Otonashi không thể không nghĩ đến điều đó ngay từ lúc đầu. Nói cách khác, câu nói đó có thể diễn giải như sau:

Chắc chắn ‘chiếc hộp’ đã lấy mọi thứ từ tay cô ấy. Nhưng dù như thế --- Otonashi không muốn ‘điều ước’ này trở nên vô hiệu.

Trong khi tôi vẫn đang im lặng, Otonashi tiếp tục dẫn dắt tôi và nói.

“ ‘Điều ước’ của tôi và ‘điều ước’ của ‘chủ nhân’ của ‘Lớp học Loại bỏ’ không thể tồn tại cùng với nhau. ‘Chiếc hộp’ được tạo ra như vậy đấy. Bởi vì chúng triệt tiêu lẫn nhau, khi tôi lẻn vào, sự trở ngại chống lại tôi đã bị giảm thiểu. Nhưng chỉ bị <<giảm thiểu>> thôi. Nói cách khác tôi cũng không thể tránh được ảnh hưởng của ‘Lớp học Loại bỏ’. Ngay cả khi tôi cũng không biết tôi bị ảnh hưởng bao nhiêu. Nếu tôi đầu hàng, tôi cũng sẽ bị ‘Lớp học Loại bỏ’ tóm gọn…tôi nói điều này với anh lâu rồi phải không nhỉ?”

Nếu như vậy thì không biết ‘chủ nhân’ nghĩ gì về Otonashi? Ít nhất thì hắn cũng không cảm thấy dễ chịu gì với sự xuất hiện của cô ấy.

“Bây giờ chắc là anh cuối cùng cũng đã hiểu ra vấn đề ở một mức độ nào đó, nên tôi sẽ quay trở lại chủ đề chính. Tôi đoán rằng chúng ta sẽ không thể chiếm lại ‘Lớp học Loại bỏ’ và sử dụng nó được nữa. ‘Chiếc hộp’ này đã được ‘chủ nhân’ sử dụng hết, nên chỉ cần chấm dứt ‘Lớp học Loại bỏ’ là được.”

“Làm sao chúng ta có thể kết thúc ‘Lớp học Loại bỏ’?”

“Tách ‘chiếc hộp’ ra khỏi ‘chủ nhân’. Một cách khác là phá hủy nó cùng với ‘chủ nhân’. Chỉ thế thôi. Một khả năng có thể xảy ra là…tìm hắn, kẻ phân phát ‘chiếc hộp’, bởi vì hắn có thể làm được điều gì đó. Nhưng hắn không cần thiết phải ở trong ‘chiếc hộp’, nên dường như đây không phải là một giải pháp.”

Kẻ phân phát ‘chiếc hộp’?

Tôi muốn hỏi cô ấy về hắn --- nhưng ngưng lại.

Tôi không biết gì về “*” mà tôi đã gặp, và tôi cũng không biết về hắn.

“…vậy nên mọi chuyện vẫn không đi đến đâu nếu như chúng ta không tìm ra được thủ phạm, đúng không?”

“Hả? Anh nói không đi đến đâu sao? Vậy ra anh đang ám chỉ cho tôi rằng cuộc nói chuyện từ nãy đến giờ của chúng ta là vô nghĩa, thiếu tính xây dựng và lãng phí thời gian, đúng không? Anh gan lắm đấy.”

“K-không! Chỉ để xác nhận lại thôi…”

“Hừm, vậy ra vẫn có triển vọng để anh giải quyết vấn đề này, vấn đề mà ngay cả tôi cũng không giải ra, với kiến thức và sự thông minh của anh sao? Tôi chắc rằng anh sẽ không nói thế nếu anh không có sẵn kế hoạch trong đầu, đúng không?”

“Ưmm…”

Tôi nhăn mặt. Làm sao mà tôi có ý tưởng đó được.

“Nếu tôi biết cách, thì đời nào mà tôi không thể tìm thấy hắn. Nhưng mà, đúng vậy…khác với những người khác, cái chết của ‘chủ nhân’ sẽ không được tha thứ trong ‘Lớp học Loại bỏ’. Ví dụ, tôi chết vô số lần bên trong ‘Lớp học Loại bỏ’ này nhưng bây giờ tôi đang ở đây và vẫn chưa mất ‘chiếc hộp’ của mình.”

“Nhưng ‘chủ nhân’ thì khác?”

“Chính xác. ‘Chủ nhân’ và ‘chiếc hộp’ được kết nối với nhau. Ngay giây phút ‘chủ nhân’ chết, ‘Lớp học Loại bỏ’ sẽ bị phá hủy. Điều này gần như là chắc chắn vì tôi đã xác nhận lại trong một trường hợp tương tự. ‘Chiếc hộp’ sẽ vỡ vụn ngay lúc ‘chủ nhân’ chết, cũng là lúc những tính chất của ‘Lớp học Loại bỏ’ bị triệt tiêu và khái niệm về cái chết cũng được phục hồi.”

“Nên hắn vẫn sẽ chết…?”

“Chính xác.”

“Vậy tớ có thể nói rằng tớ không phải là thủ phạm. Và đương nhiên cậu cũng không phải là thủ phạm luôn.”

“Ừ, đúng vậy.”

Thế nên Mogi cũng không là thủ phạm. Ý của tôi là Mogi đã gặp phải tai nạn này rồi.

“Nè, một vài người trong lớp đã biến mất, đúng không? Vậy cái chết ở đây có liên quan gì không?”

“…Tôi không dám chắc, nhưng có lẽ không có sự liên quan nào. Tôi vẫn không biết mục đích ở đây là gì, tuy nhiên chắc chắn đây là một tính chất khác của ‘Lớp học Loại bỏ’.”

--- khoan đã!

Tôi chợt nhận ra. Một cách đơn giản để xác định thủ phạm.


Ngay lúc đó, máu như tan biến khỏi đầu tôi. Tôi nghĩ gì vậy kìa? Thật đáng ghê tởm. Nhưng, nhưng ---

Nếu đó là Otonashi Aya, cô ấy có thể làm được.

Tôi không được nói. Nhưng tại sao Otonashi lại không chú ý đến biện pháp này? Đời nào mà cô ấy lại không nhận ra. Nhưng cô ấy lại không tiến hành. Có nghĩa là? Điều này có nghĩa là sao --- ?

“Hoshino.”

Tôi giật bắn người khi nghe thấy tên mình.

“Anh đang nghĩ gì vậy? Chắc rằng chưa vẫn chưa nghĩ ra cách để tìm thấy ‘chủ nhân’ -- ”

Tôi giật mình một lần nữa.

“ --- hay là anh đã nghĩ ra rồi, Hoshino?”

“À, không --- ”

“Nói dối quanh co cũng vô ích. Anh nghĩ tôi đã ở cùng bên anh bao nhiêu lâu rồi? Tôi đã đuổi theo anh lâu hơn bất kì người nào trên thế giới này. Dù đó không phải là ý định của tôi.”

Biết ngay mà. Ai cũng có thể thấy rằng tôi đang cố gắng chối quanh.

“ ---- ”

Nhưng tôi không thể nào nói với cô ấy một cách dễ dàng được.

“Hoshino. Ngay cả anh cũng biết rằng tôi là người rất thiếu kiên nhẫn.”

Cô ấy không phải loại người sẽ bị lừa bởi những lời bịa đặt. Dù rằng tôi cố gắng né tránh câu hỏi của cô ấy, chắc rằng cuối cùng tôi cũng sẽ khai ra thôi.

Thế nhưng ---

“Hoshino!!”

Otonashi túm lấy cổ áo của tôi. A, đau quá. Cô ấy đang rất nghiêm túc…cũng đúng. Dù gì thì cô ấy cũng đã chịu đựng hơn 20 000 vòng lặp chỉ để lấy được ‘chiếc hộp’.

“Nói cho tôi! Nói cho tôi biết cách anh đang nghĩ đến!”

Chắc chắn tôi sẽ hối hận nếu tôi nói cho cô ấy biết. Nhưng tôi có thực sự giữ im lặng được nữa không?

“…cậu chỉ cần giết tất cả những người trong lớp.

Vì thế tôi nói cho cô ấy.

Đơn giản thôi. Nếu bạn có thể loại trừ những người mà chết ít nhất một lần khỏi danh sách tình nghi, thì bạn chỉ cần làm thế thôi. Bạn chỉ cần phải giết họ. À, cách này khá đơn giản và độc ác.

Nhưng những người nào chết ở đây sẽ sống lại.

Không có gì đáng lo cả. Tôi không thể nghĩ ra biện pháp nào khác, và tôi chắc rằng Otonashi cũng nghĩ như vậy.

Dù gì thì cô ấy cũng đã tạo ra xác chết để duy trì kí ức của mình.

Nhưng chẳng lẽ chuyện này thực sự không có suy nghĩ của cô ấy? Tại sao cô ấy không nghĩ đến chuyện lợi dụng điều này vừa để duy trì kí ức, vừa để truy tìm thủ phạm? Và cứ cho rằng cô ấy có nghĩ đến, vậy tại sao cô ấy lại không tiến hành phương pháp hiệu quả này khi cô ấy chỉ cần lặp lại trên dưới bốn mươi lần?

Cô ấy không trả lời.

Cô ấy không phản ứng.

Tôi chầm chậm nhìn vào mặt cô ấy.

Otonashi vẫn giữ chặt cổ áo của tôi và nhìn chằm chằm vào tôi, không chớp mắt đến một lần.

“Đó là ---- ”

Otonashi từ từ buông cổ áo của tôi ra.

“Đó không phải là một biện pháp.”

“…tại sao?”

“Đó sẽ giống như thử nghiệm trên người sống. Đương nhiên sử dụng con người là cách tốt nhất để xem có bao nhiêu người bị ảnh hưởng. Nhưng hành động này không thể xem là một biện pháp ngay từ đầu tiên.”

Otonashi thốt ra những lời nói đó với giọng trầm trầm, ánh mắt không rời khỏi tôi một giây.

“Anh muốn biết tại sao ư? Rõ ràng quá còn gì. Bởi vì hành động như thế là vô nhân tính. Ngay khoảnh khắc một người làm điều đó, hắn không còn là con người nữa…đúng, chính tôi là một ‘chiếc hộp’. Có phải vì chuyện này không? Có phải vì anh không --- ”

Một nỗi giận dữ không thể nhầm lẫn dồn nén trong đôi mắt của Otonashi.

“ --- anh không xem tôi là con người sao!?”

À, chắc chắn rồi, nếu cô ấy hiểu những lời nói của tôi theo ý đó, thì sự giận dữ đó cũng là điều dễ hiểu. Tôi nhận ra rằng tôi đã thiếu suy nghĩ.

Nhưng tôi không thể giải thích được.

“Nhưng cậu giết người để duy trì kí ức, đúng không?”

“…anh đang nói gì vậy?”

Dường như Otonashi không còn chịu đựng được lời nói của tôi và liếc nhìn tôi với đôi mắt sắc bén.

“…n-như tớ nói lúc nãy, cậu tạo ra những sự kiện để gây ấn tượng cho chính mình với mục đích duy trì kí ức của cậu, đúng không?”

“Đừng xúc phạm tôi--!! Tôi chưa giải thích cho anh sao? Tôi chỉ có thể chống lại được nó bởi vì chính tôi là một ‘chiếc hộp’.”

Ôi, đúng vậy. Chuyện cô ấy duy trì kí ức của mình bằng cách tạo ra xác chết chỉ là lời dự đoán vô căn cứ của Daiya.

Thế nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi.

“Mặt anh bị gì vậy? Nếu anh có gì muốn nói thì nói ra đi nào!!”

Otonashi lại túm lấy cổ áo của tôi.

Trước vẻ mặt giận dữ của cô ấy, tôi cố gắng phản ứng lại.

Ừ…tôi vẫn chưa tự chuẩn bị sẵn sàng. Tôi không thực sự xem xét ý nghĩa của việc phản ứng lại cô ấy, một hành động rất lạ lẫm của tôi.

Cô ấy đang nắm chặt tôi. Tôi nhận thức được điều đó, và chỉ vì thế mà tôi hành động như lúc này.

Nhưng tôi đã tuyên bố một điều làm phá vỡ mọi thứ.

“Vậy tại sao cậu lại giết tớ!??”

Và rồi hai chúng tôi không thể nói được gì thêm.





Mối quan hệ của chúng tôi đã bị phá vỡ bởi những lời nói đó rút cuộc không thể hàn gắn lại được.

Otonashi xóa bỏ mọi lời nói cũng như mọi cảm xúc với tôi. Hoàn toàn. Với một Otonashi như vậy đứng trước mặt tôi, bỗng dưng tôi không thể làm được điều gì, và cuối cùng, tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc rời khỏi khách sạn.

Tôi đi lảng vảng vòng quanh khách sạn một cách miễn cưỡng. Tôi lãng phí thời gian của mình không có mục tiêu. Tôi liếc nhìn chiếc môtô của ai đó mà chúng tôi lấy làm phương tiện để đến đây và bước đi. Tôi đến tiệm tạp hóa. Tôi mua trà đựng trong một chai nhựa. Tôi uống từng chút một. Cái chai trở nên trống rỗng. Tôi nhận ra rằng tôi gần như không nhớ rằng tôi đã uống cái gì.

Có lẽ đây là kết thúc.

Không giống như Otonashi, tôi không biết rằng liệu tôi có thể giữ được kí ức của mình không. Nếu cô ấy không xem tôi là thứ cần thiết, tôi sẽ quên hết mọi thứ và trước khi tôi nhận biết, tôi sẽ bị cuốn vào ‘Lớp học Loại bỏ’. Rồi tôi sẽ biến mất từ đây như mọi người khác.

Không có tiếng động nào trên đường. Không có đèn đường, cũng không có màu sắc.

Trông như thể một người nào đó tạo ra những thứ này mà không đi vòng quanh để xem xét các chi tiết nhỏ.

Tôi đặt cái chai đã cạn vào trong miệng. Tôi có cảm giác tôi sẽ bị nuốt chửng nếu tôi không diễn như tôi đang uống nước…bởi cái gì? Tôi không biết.

Đúng lúc đó, tiếng nhạc của một nghệ sĩ mà tôi ưa thích vang lên trên con đường tĩnh lặng. Gì thế? …à, vậy sao. Điện thoại của mình. …điện thoại của tôi? Có ai đó gọi mìnhình sao? Đúng rồi. Đúng rồi! Tôi không nhớ rằng tôi đã nói cho cô ấy. Tôi không nhớ rằng tôi đã nói cho Otonashi số điện thoại của tôi, nhưng trong thế giới nào đó có lẽ tôi đã làm vậy!

Tôi lấy chiếc điện thoại di động từ túi của bộ đồng phục của tôi.

Cái tên <<Kirino Kokone>> hiện lên trên màn hình LCD.

Tôi nhìn lên trời. Đời nào tình huống thuận lợi đó lại xảy ra! Tôi biết mà. Nhưng tôi không thể không trông chờ một điều gì đó xảy ra, đúng không?

Tôi hít một hơi và trả lời cuộc gọi.

<<À, chào cậu…Kazu-kun.>>

Tôi không có cảm giác thấy vẻ nghịch ngợm thường thấy trong giọng nói của cô ấy, có lẽ tôi chỉ tưởng tượng ra thôi. Hay là Kokone lúc nào nói chuyện điện thoại cũng như vậy? Dù chúng tôi khá thân với nhau, nhưng tôi hầu như không gọi điện cho cô ấy trước đây.

<<À, ừm --- >>

Tôi có linh cảm rằng tôi đã biết bước tiếp theo.

À, không, chắc chắn là tôi đã biết. Tôi chỉ không thể nhớ ra ngay lúc này.

<<Hãy đến chỗ này tôi sẽ chỉ cho cậu xem.>>

Chuyện đó là thế nào? Mọi chuyện sẽ tiếp tục ra sao?

<< Tôi có chuyện cần nói với cậu, Kazu-kun.>>


Người viết : Solarius
Link: forum

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Add comment